Bóng đêm dần bao phủ Diệp thành. Những âm thanh ồn ào náo động do trận đại chiến kinh thiên động địa ban ngày gây nên đã giảm dần, nhưng nó cũng tạo ra sự kích động và hưng phấn không nhỏ trong lòng bọn họ. Đại chiến cấp bậc này ngay cả Trung Châu cũng ít khi thấy được a…
Hơn nữa, điều làm mọi người tò mò nhất chính là thân phận của thiếu nữ áo xanh xuất hiện ở phút cuối. Băng Hà Cốc là một thế lực lớn ở Trung Châu, thực lực mọi người đều biết. Nhưng không ngờ ngay cả Băng Hà cốc chủ cũng phải chịu thua, mặt mày xám xịt chạy như vịt dưới bao nhiêu ánh mắt dòm ngó cũng vì thiếu nữ nọ. Bởi vậy, có thể thấy được thế lực sau lưng nàng đáng sợ đến mức nào.
Ánh trăng rằm trong đêm tối mịt mù mang theo cái lạnh như băng giá lặng lẽ phủ lên đống đổ nát của tòa thành một tầng sương mù màu bạc nhàn nhạt.
Tại một góc sâu trong khách phòng, Tiêu Viêm ngồi xếp bằng trên giường, hai tay kết ấn tu luyện. Hô hấp của hắn có vẻ khó khăn như mơ hồ có một cỗ hơi thở nóng rực vờn quanh thân thể.
Trận đại chiến ban ngày, mặc dù Tiêu Viêm không bị trọng thương nhưng đấu khí trong cơ thể hắn lại tiêu hao hầu như không còn. Hơn nữa, khi thi triển Thiên Hỏa Tam Huyền Biến tạo ra hỏa liên kia, năng lượng bá đạo của nó cũng phản phệ lại và gây nên một chút thương tổn cho cơ thể. Nếu không nhờ thân thể bản thân hắn cường hãn chỉ sợ một ít kinh mạch cũng sẽ bị cỗ năng lượng bá đạo này đánh nát.
Từng luồng năng lượng trong thiên địa từ từ tiến vào trong người Tiêu Viêm, sau đó trải qua tẩy luyện rồi mới hóa thành từng tia đấu khí tinh thuần chảy xuôi trong kinh mạch, làm những cơn đau nhức đang truyền ra cũng giảm dần.
Yên tĩnh tu luyện gần ba giờ, đôi mắt đang nhắm chặt của Tiêu Viêm mới chậm rãi mở ra rồi sắc mặt tái nhợt cũng dần trở nên hồng hào. Đấu khí khô kiệt trong cơ thể trải qua tĩnh dưỡng cũng đã sung túc trở lại.
- Thực lực vẫn chưa đủ…Lấy khả năng hiện tại của ta cùng lắm chỉ có thể đối phó với cường giả Đấu Tông đỉnh cấp. Muốn chống lại Đấu Tôn, trừ phi thi triển ra Hủy Diệt Hỏa Liên, nếu không sợ là khó có thể thương tổn cho cường giả Đấu Tôn.
Mở mắt ra, cảm nhận được tình huống trong cơ thể, Tiêu Viêm mới thở dài nhẹ nhõm nhưng hơi trầm ngâm, lẩm bẩm một hồi.
Trận đại chiến hôm nay xuất hiện rất nhiều cường giả. Điều này làm cho Tiêu Viêm hiểu rõ thực lực chân chính của bản thân. Ở Trung Châu, hết thảy đều dựa vào thực lực để nói chuyện. Hôm nay, nếu không có Huân Nhi đột nhiên xuất hiện, nhóm người của mình chỉ sợ sẽ không được bình yên mà rời đi. Nhưng nếu như hắn có được thực lực cường hãn như của Băng Hà – cốc chủ Băng Hà Cốc thì cục diện của sáng nay sẽ khác đi, cũng không cần dựa vào vận khí và sự hỗ trợ của người khác.