Luồng khí xám quỷ dị cùng ngọn lửa vàng kim trên ngọc thủ lặng lẽ va chạm. Không có một âm thanh quá lớn nào vang lên như tưởng tượng, mà trái lại chỉ phát ra những tiếng xùy xùy rất nhỏ cùng với chấn động năng lượng cực kỳ tinh tế.
Biến cố bất thình lình đã làm hai lão già áo đen cả kinh! Bọn họ vội bước tới định xuất thủ nhưng thoáng nhận ra điều gì đó nên ngừng lại rồi cẩn thận nhìn thật kỹ Tiểu Y Tiên, trong mắt hiện lên vẻ kinh dị. Cô gái này bất kể dung mạo hay khí chất đều không kém Huân Nhi, nhưng khiến họ kinh ngạc nhất là thực lực của nàng. Với từng ấy tuổi mà đã là Đấu Tôn, quả thật đã làm cho lòng người chấn động. Thật không biết tên tiểu tử kia đến tột cùng có cái gì tốt mà bên cạnh hắn lại có nhiều cô gái ưu tú như thế.
- Các ngươi làm gì vậy?
Tiểu Y Tiên và Huân Nhi đột ngột giao thủ đã khiến Tiêu Viêm giật mình, hắn vội vã vươn tay định tách hai người ra thì chợt thấy ngọc chỉ của hai cô gái vừa chạm khẽ vào nhau đã lập tức thu về, khí xám cùng ngọn lửa vàng kim cũng dần tiêu tán.
- Trước khi đến đây, muội đã nghe nói về sự lợi hại từ Ách Nan Độc Thể của tỷ tỷ, giờ gặp mặt quả thật danh bất hư truyền. Đa tạ tỷ đã chiếu cố cho Tiêu Viêm ca ca trong thời gian vừa qua.
Huân Nhi lùi một bước, nhẹ nhàng vuốt vuốt ngón tay rồi mỉm cười.
- Tỷ cũng vậy, đã nhiều lần nghe Tiêu Viêm nói qua về muội, quả thật là thiên chi kiêu nữ. Khó trách làm cho huynh ấy lúc nào cũng nhung nhớ.
Tiểu Y Tiên cũng mỉm cười.
Nhìn hai cô gái nói chuyện thật là thân thiết nhưng Tiêu Viêm lại có cảm giác không ổn, bất giác trong lòng chợt cười khổ. Hai thiếu nữ này đều là người kiêu ngạo, một vốn trời sinh Độc thể, một lại mang trong mình huyết mạch Cổ Đế. Nay vừa gặp mặt mơ hồ đã toát ra mùi vị không ai nhường ai, chẳng lẽ những nữ nhân ưu tú thường thích cạnh tranh so kè như vậy sao?
Tiêm Viêm lắc lắc đầu, bất đắc dĩ nói.
- Được rồi, được rồi, mọi chuyện cũng đã rõ ràng rồi! Trước mắt mọi người nên nghỉ ngơi một chút, vả lại nơi này không phải là chỗ để hàn huyên tâm sự nha.
Nghe hắn nói, Tiểu Y Tiên và đám người của Huân Nhi khẽ gật đầu. Thấy vậy Tiêu Viêm lập tức động thân bay về phía trung tâm Diệp thành. Đoàn người Huân Nhi dưới vô số ánh mắt nhìn chăm chú cũng theo sát mà đi.
Khi đám người Tiêu Viêm biến mất, cả Diệp thành vốn lặng ngắt như tờ lúc này cũng rùng rùng chấn động. Trận đại chiến kinh thiên hôm nay, không bao lâu sau đã như gió truyền khắp Trung Châu…
Đám người Tiêu Viêm vừa hạ xuống Diệp gia, thì Diệp Trọng đã vội vàng suất lĩnh tất cả tộc nhân ra chào đón, khuôn mặt đầy vẻ cung kính và nghiêm nghị. Trải qua trận đại chiến kinh thiên vừa rồi, lão xem như đã thấy được lực lượng của Tiêu Viêm. Ngay cả thế lực mạnh mẽ như Băng Hà cốc mà còn xám mày xanh mặt cụp đuôi rời đi như vậy thì lực lượng đó phải mạnh cỡ nào, không nói lão cũng quá rõ ràng. Cứ mỗi lúc nguy cấp thì đột nhiên lại xuất hiện viện quân, mà có thể gọi tới những sự trợ giúp đầy cường hãn này thì không phải nhờ vào năng lực của Tiêu Viêm hay sao?