Trong không gian vặn xoắn, hàn khí ngập tràn thiên địa, bóng người áo trắng từ từ đứng dậy. Hoa tuyết từ đâu bỗng dưng rơi xuống tràn ngập đất trời, chỉ trong thoáng chốc đã bao phủ cả Diệp thành. Từ xa nhìn lại, tòa thành ánh lên một màu trắng bạc, lạnh lẽo mà xinh đẹp tuyệt vời.
Ba người Tiêu Viêm vừa lao đến thông đạo, lập tức trong lòng cảm thấy nguy hiểm trào dâng, bèn nhanh như chớp dừng lại rồi bay ngược ra sau.
Khoảnh khắc bọn họ vừa lui lại, không gian đang chấn động bỗng nhiên vang lên một loạt âm thanh nứt gãy, rồi từ đó từng cái bậc thang đen kịt băng giá lần lượt hiện lên. Người áo trắng khoan thai bước xuống từng bước một. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Khi người đó hiện thân, vô số những luồng sáng sắc mảnh cũng bừng lên, lan tỏa vào không gian.
Người vừa đột ngột xuất hiện này, thân thể cao lớn và cường tráng, khuôn mặt nhìn rất trẻ trung, vầng trán cao rộng nhưng cao ngạo hững hờ, tuy vậy vẫn không thể làm mờ đi dung mạo anh tuấn bất phàm, dù trong cái vẻ anh tuấn ấy có pha lẫn chút khí chất âm nhu.
Trên mi tâm của người áo trắng thần bí, một đồ án hình hoa tuyết đen tuyền vô cùng quỉ dị lấp lánh tỏa sáng dưới ánh mặt trời. Tưởng chừng như bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ có cảm giác linh hồn mình như sắp bị đóng băng.
Người áo trắng chắp tay sau lưng, đứng trên bậc thang băng đen bóng, hoa tuyết lạnh giá tung bay quay cuồng. Những bông hoa tuyết bình thường vốn giòn tan dễ vỡ, không ngờ bây giờ lại tràn ngập một lực lượng phá hoại vô cùng kinh khủng.
- A..! Là... là Cốc chủ Băng Hà cốc..!
- Ôi trời! Không ngờ lão yêu này tự thân đến đây! Vì Ách Nan Độc Thể mà bọn họ hưng sư động chúng đến mức này, thật cũng quá coi trọng rồi!
Bên trong Diệp thành không thiếu người lịch duyệt, kiến thức sâu rộng, nên khi vừa nhìn thấy người áo trắng đứng bất động trên bầu trời liền thất thanh hô vang.
Trong Diệp gia, ai nấy đều đờ người ra, mà gương mặt của Hân Lam lại càng tái nhợt, thân thể không ngừng run rẩy. Cốc chủ Băng Hà cốc, cường giả bậc này, uy danh vang dội không ai không biết, không người không nghe! Cường giả bậc này, bình thường khó thấy, không nghĩ hôm nay lại vì đám người Tiêu Viêm mà bước ra khỏi truyền thuyết.
Thiên Sương Tử vừa nhìn thấy người áo trắng, khuôn mặt lập tức rạng rỡ hẳn, vội vàng tiến đến cung tay cúi người kính cẩn:
- Bái kiến Cốc chủ!
Người áo trắng chỉ chậm rãi đưa mắt nhìn quanh rồi đột nhiên cất tiếng:
- Thiên Xà đâu?
Nghe lão yêu hỏi, trên khuôn mặt Thiên Sương Tử liền lộ vẻ lúng túng, lão đưa tay chỉ về phía Diệp thành, nơi Thiên Xà đang nằm bất tỉnh trong hố sâu.
Người áo trắng dõi mắt nhìn theo hướng ngón tay Thiên Sương Tử, rồi khẽ gật gù, hoa tuyết đang quay cuồng xung quanh phập phồng xoáy mạnh.