Khi bóng trắng thanh mảnh vừa xuất hiện, cái miệng đang nhếch lên cười của Thanh Hải đột nhiên sựng lại. Lão thu tay nhanh như chớp rồi lắc mình phá vỡ sự trói buộc của không gian xung quanh, cấp tốc lui về phía sau, đồng thời há miệng quát lớn:
- Ngươi là ai? Sao dám xen vào chuyện của Hồn Điện?
Dưới vô số ánh mắt chăm chú nhìn, không gian đang rung động chập chờn từ từ yên tĩnh, một bóng người ưu nhã cũng dần hiện ra.
Đó là một cô gái toàn thân vận xiêm y trắng toát, khí chất xuất trần thoát tục. Tóc nàng trắng xõa dài xuống tận mông, mỗi khi có gió nhẹ thổi qua liền nhẹ nhàng bay lất phất như mưa tuyết, phiêu dật đến động lòng. Vị trí mà nàng đứng không cho mọi người thấy được dung mạo ra sao, nhưng dựa theo vòng eo mảnh khảnh và đường cong lả lướt trên người nàng, cũng đủ biết đây nhất định là một đại mỹ nhân tuyệt sắc.
Dáng vóc đó không hề xa lạ với Tiêu Viêm, bởi ngoài Tiểu Y Tiên ra, còn ai có khí chất giống như nàng nữa?
- Thành công rồi sao?
Thấy Tiểu Y Tiên hiện thân, Tiêu Viêm sửng sốt rồi mừng rỡ thốt lên.
Tiểu Y Tiên quay đầu lại, lộ ra dung nhan xinh đẹp bất phàm! Nàng chớp chớp đôi mắt huyền nhìn Tiêu Viêm rồi khẽ gật đầu, khóe miệng hút hồn người cong lên định nói gì đó thì bất chợt nhìn thấy vệt máu tươi trên miệng Tiêu Viêm, lập tức hàn ý dâng tràn ngùn ngụt. Tiểu Y Tiên xót xa:
- Là lão đánh ca bị thương?
Tiêu Viêm cười, ánh mắt lấp lánh nhìn thật kỹ Tiểu Y Tiên:
- Không sao đâu! Kẻ có thể khiến ca bị thương, thì giờ này cũng đang thê thảm hơn rất nhiều!
Thực lực hiện tại của nàng, hắn nhìn không được! Tiểu Y Tiên đã mang lại cho Tiêu Viêm cái cảm giác như mình đang đứng trước một đầm nước sâu thăm thẳm, nhìn không thấy đáy. Hắn buột miệng thốt lên, thanh âm không thể che dấu được sự vui mừng và phấn khích:
- Thực lực của muội..? Đột phá Đấu Tôn..?
Tiểu Y Tiên bẽn lẽn gật nhẹ đầu cười. Cảm giác của nàng lúc này thật vô cùng thoải mái và nhẹ nhõm, Ách Nan Độc Thể bấy nhiêu năm hành hạ quấy rối nàng, giờ đã bị nàng triệt để nắm giữ. Từ nay về sau, nàng sẽ không bao giờ phải lo lắng về nó nữa, sẽ không bao giờ phải thấp thỏm một ngày nào đó cái chất độc tai quái kia bộc phát mà tạo nên thương vong ngập trời. Ách Nan Độc Thể đã không còn là một con dao hai lưỡi, lúc này nó đã trở thành một lợi khí đặc biệt mà nàng hoàn toàn có thể khống chế.
Thấy cô gái vừa tới đã thản nhiên chuyện trò với Tiêu Viêm như bỏ qua sự hiện diện của mình, sắc mặt của Thanh Hải chợt tối đi, lão bèn quát lớn:
- Cô nương là đồng bọn của hắn sao?
Nghe tiếng quát của Thanh Hải, Tiểu Y Tiên chậm rãi quay đầu liếc nhìn lão rồi chớp đôi mắt phượng, lơ đãng gật đầu.