Đập vào mắt Vụ hộ pháp là vẻ mặt lạnh lùng dữ tợn của Tiêu Viêm. Trên khóe miệng hắn lúc này đang rỉ ra những vệt máu, áo quần rách nát nhìn khá là tơi tả và chật vật. Hiển nhiên vụ nổ lớn lúc nãy cũng khiến hắn chấn thương, có điều nếu so với Thiên Xà thì chút thương thế ấy thật không đáng nhắc tới.
Thân thể Vụ hộ pháp như cứng đờ đi dưới âm thanh rờn rợn đó, mặt lão cũng trở nên tái nhợt. Lão có thể cảm giác rất rõ, nơi bàn tay đang đang đặt lên cổ mình đang lưu chuyển một luồng kình lực vô cùng hung mãnh. Chỉ cần Tiêu Viêm không kềm giữ sát khí trong lòng thì như vậy cái mạng lão ô hô ai tai ngay tức thì.
Tiêu Viêm đưa một tay lên lau đi vệt máu trên khóe miệng, ánh mắt không chút tình cảm nhìn chằm chằm Vụ hộ pháp. Lão già hộ pháp của Hồn Điện ngày xưa tung hoành trên Vân Lam Sơn, bắt đi Dược lão ngay trước mặt hắn, không ngờ vài năm sau, thế sự chuyển dời, lão lại trở thành cái bộ dạng này, ngoi ngóp thở như một con cá trên tay hắn.
- Trước kia lão có từng nghĩ đến ngày hôm nay không?
Tiêu Viêm nhếch miệng, nét mặt hắn tuy mang vẻ tươi cười nhưng ngữ khí sao vẫn vô cùng lạnh lẽo. Từng tiếng nói của hắn chỉ thoảng qua như hơi thở nhàn nhạt bên tai, ấy vậy mà Vụ hộ pháp lại nghe trong lòng rét lạnh.
- Nếu ngươi giết lão phu, Hồn Điện sẽ khiến ngươi không có đất đặt chân ở Trung Châu. Ngươi nên nhớ, Hồn Điện không là Băng Hà cốc…
Cố nén sự sợ hãi tử vong đang chập chờn trước mặt xuống, Vụ hộ pháp ráng mạnh miệng, cất lời uy h**p.
Tiêu Viêm nheo mắt nhìn lão, cười nhạt.
Nghe tiếng cười mơ hồ của hắn, trong lòng Vụ hộ pháp như dậy lên một cảm giác bất an. Nhưng lão còn chưa kịp giãy dụa, Vô hình hỏa nóng rực đã phụt ra từ bàn tay của Tiêu Viêm, bao phủ toàn thân lão vào trong.
- Á á á..!
Ngọn lửa vô hình vừa tiếp xúc với thân thể của Vụ hộ pháp thì hàng loạt tiếng kêu thét thê lương thảm thiết cũng vang lên. Vẫn Lạc Tâm Viêm có hiệu quả đặc trị với linh hồn, tổn thương mà nó mang lại thật vô cùng kinh khủng. Vụ hộ pháp đã mất đi màn khói đen che chắn quanh thân, không còn thứ gì có thể giúp lão tránh khỏi sự trừng phạt đầy thống khổ và tàn độc này nữa rồi.
- Đau lắm hả?
Tiêu Viêm nhìn Vụ hộ pháp giãy dụa quằn quại, bàn tay nắm lấy cổ lão càng siết chặt. Vẻ mặt người thanh niên càng trở nên hung tợn lạ thường:
- So với nỗi khổ mà sư phụ ta phải chịu đựng ở Hồn Điện, thì chút đau đớn này có là gì hả? Dù ta có đem lão biến thành tro bụi, có khiến lão hồn phi phách tán, cũng là chuyện rất bình thường biết không?
Vụ hộ pháp co quắp, vùng vẫy. Dưới sự thiêu đốt của Vẫn Lạc Tâm Viêm, lão liên tục há mồm la hét đến khản hơi, mãi đến khi không còn sức lực gào rống, chỉ có thể hộc lên như thú dữ trọng thương, thì trong lòng lão cũng chợt xuất hiện một cảm giác hối hận. Hối hận không phải vì lão bắt đi Dược Trần, mà hối hận vì ngày xưa sao không b*p ch*t Tiêu Viêm từ trong trứng nước. Ngày đó, Tiêu Viêm trong mắt lão chẳng khác gì một con sâu vô hại, một cái tát đơn giản cũng đủ khiến hắn về với ông bà. Nhưng đáng tiếc, trên đời này không bán thuốc hối hận, ngày trước lão gieo nhân, nay lão phải nhận lấy quả mà thôi!