Lưỡi lửa năm màu và luồng sáng màu lam như vẫn thạch xẹt ngang trời, dưới vô số ánh mắt trợn trừng quan sát, ầm ầm lao thẳng vào nhau, khí thế như muốn đánh vỡ cả thinh không.
Oanh..!
Quầng lửa khổng lồ có hình dáng như cánh tay Hỏa Thần phẫn nộ mà giáng xuống, cuồn cuộn sôi trào một lực lượng có thể hủy thiên diệt địa.
Băng..!
Âm thanh sắc bén chói tai vang vọng khắp bầu trời, như muốn đâm toạc linh hồn của tất cả những ai đang có mặt tại đây, khiến họ phải đau đớn ôm đầu bịt tai nhăn nhó.
Ầm..!
Luồng khí lạnh buốt màu lam lúc này chợt bùng nổ, thành một bức tường băng trong suốt bao phủ cả đất trời. Hàn khí lan tỏa khắp nơi, không gian mờ mịt một tầng hơi băng giá.
Vừa lúc đó, nắm tay rực lửa khổng lồ kia cũng đã lao đến, đập mạnh vào tường băng màu lam tràn ngập hơi lạnh buốt giá. Trong phút chốc, sắc lửa ngập trời đã điên cuồng quyện lấy từng tia hàn khí lam sắc, bắt đầu giằng co cắn nuốt lẫn nhau.
Ngũ sắc hỏa diễm và Băng lam hàn khí che phủ cả nửa bầu trời, năng lượng từ trong đó hỗn loạn sôi trào lan tỏa, uy thế dường như lay động cả không gian.
Thiên Xà lơ lửng giữa tầng không, áp lực từ nơi Băng Hỏa giao hội truyền đến làm cho lão có cảm giác cánh tay mình sắp vỡ tung, không thể chịu đựng thêm được. Lão phi thường hiểu rõ, nếu bây giờ lão lùi nửa bước, thì lực lượng hủy diệt từ Hỏa Thần Thủ sẽ tức tốc đập tan bức tường băng kia mà đánh cho lão thành thịt vụn. Nên còn bao nhiêu hơi sức, Thiên Xà đều dốc cả vào lần tranh đấu này, chứ tuyệt đối không thể lùi bước nữa rồi.
Ánh mắt dữ tợn như rắn độc của lão quắc lên, nhìn trừng trừng vào bóng người mờ nhạt ẩn hiện sau làn sương lạnh rồi há miệng hét lớn:
- Băng Huyền, Băng Hoa... Mau truyền Đấu khí!
Nghe tiếng quát của Thiên Xà, Băng Huyền và Băng Hoa ở đằng sau thoáng sựng người rồi nghiến răng vung hai tay lên áp vào lưng của lão, Đấu khí như một dòng sông cuồn cuộn tuôn ra.
Dưới sự trợ giúp của luồng Đấu khí khổng lồ này, áp lực trên người của Thiên Xà lập tức giảm hẳn đi, trong mắt lão cũng lóe sáng một tia ngoan độc. Thiên Xà gầm lên:
- Băng Phong Cực Hạn...
Tiếng quát vừa dứt, luồng Đấu khí đang mạnh mẽ truyền vào lưng lão bỗng sôi trào dữ dội rồi xông thẳng đến tường băng màu lam phía trước. Có thêm sự bổ sung cường đại này, tầng khí lạnh càng lúc càng trở nên buốt giá, sắc lam của tường băng càng lúc càng đậm, chỉ sợ nếu một Đấu Tông tiến lại gần chỗ này sẽ hóa thành tượng băng ngay tức khắc, mà ngay cả linh hồn cũng chẳng thể thoát ra.
Rắc rắc…
Những tiếng động thanh thúy cực nhỏ không ngừng vang lên khiến đồng tử trong mắt Tiêu Viêm cũng phải co rụt lại. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL