Từ bên trong tế đàn cổ xưa, từng đạo tia sáng từ phía trên chiếu xuống, tựa như một loại thực chất quẳng ném vào bên trong tế đàn, liền mang đến từng đợt cảm giác ấm áp.
Tiêu Viêm ngồi xếp bằng trong những tia sáng ấy, đôi mắt lướt nhìn Tiểu Y Tiên đang ở trước mặt. Giờ phút này, bên ngoài thân thể của nàng đã không còn có độc khí tràn ra dù là một tí tẹo. Nguyên, bởi vì do Ách Nan Độc Thể nên da thịt có chút tái nhợt nhưng giờ phút này cư nhiên lại hồng nhuận hẳn lên, sức khỏe dần phục hồi. Cơ thể của nàng đã bị độc khí tàn phá bao năm qua thì nay đang dần hoán sinh cơ.
Ánh mắt Tiêu Viêm quét qua một lượt sau đó dừng lại tại bên trong vùng bụng của Tiểu Y Tiên, mặc dù cách một lớp da thịt nhưng Tiêu Viêm vẫn cảm giác được rất rõ ràng nơi đó hiện diện một cổ năng lượng mênh mông kh*ng b*. Hơn nữa, cổ năng lượng này đang lấy một loại tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được liên tục không ngừng hướng bộ vị trung tâm co rút dần lại. Mà dưới tình huống co rút này, th*n th* tr*n tr** mà mềm mại, ôn nhu như ngọc của Tiểu Y Tiên đang dần được bao bọc bởi những tia sáng rực rỡ, từ xa xa nhìn lại giống như tiên nữ, một loại cảm giác vô cùng thánh khiết.
Ánh mắt Tiêu Viêm hơi chút xao động, liền biến mất không thấy. Không thể không nói sự thánh khiết này đã làm cho hắn không khó có thể chống cự sự hấp dẫn khó cưỡng lại đó. Tự nhiên trước mặt xuất hiện một Nữ thần trong mộng tưởng của mọi người, biểu hiện ra sức quyến rũ đầy thì khó có thể thoát khỏi sức dụ hoặc.
Sau khi hít một hơi mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, nhưng Tiêu Viêm vẫn như trước không thể tập trung tinh thần được, liền cười khổ một tiếng, từ trong nạp giới lấy ra một kiện quần áo, sau đó nhẹ nhàng phủ lên toàn bộ thân thể Tiểu Y Tiên. Hắn cũng là một nam nhân bình thường, đối với loại hấp dẫn này thì nên ít nhìn đến là tốt hơn, nếu không lại để người tâm sinh ý dị dạng.
Làm xong xuôi, lúc này Tiêu Viêm mới thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt quét qua chung quanh, những chùm tia sáng phản xạ trở về từ mấy cái thạch bích bóng loáng ở xung quanh làm cho mắt hắn có chút híp lại. Ngồi ở bên trong tế đàn nhìn lại, bản thân mình tựa như đang hòa nhập trong thế giới dương quang, mà dường như tế đàn này chính là một mặt trời khác, mà bọn họ chính là ở bên trong mặt trời này.
Hiện giờ, trong cơ thể Tiểu Y Tiên xem như đã ổn định. Chỉ cần nàng đem Ách Nan độc khí kia áp súc thành công đẩy vào ma hạch thì coi như đã ngưng tụ thành công Độc đan. Mà quá trình này, Tiêu Viêm cũng không có khả năng giúp đỡ, chỉ có thể dựa vào năng lực của chính bản thân nàng mà thôi.
Tuy nói sẽ không có chuyện gì, nhưng hiển nhiên Tiêu Viêm cũng không có khả năng rời khỏi đây. Hắn phải ở chỗ này chờ cho đến khi Tiểu Y Tiên hoàn toàn ngưng tụ thành Độc đan mới có thể yên tâm. Dù sao, với phương pháp ngưng tụ Độc đan này, hắn chẳng có kinh nghiệm gì cả.