Bàn tay Tiêu Viêm khẽ động, một cỗ hấp lực trực tiếp đem Bồ Đề Hóa Thể Tiên trong hộp ngọc hút vào trong lòng bàn tay. Ánh mắt hắn khẽ động, thanh bạch hỏa diễm đang bao bọc quanh thân thể Tiểu Y Tiên liền tách ra, nhanh chóng bao bọc lấy Bồ Đề Hóa Thể Tiên.
Sau khi Bồ Đề Hóa Thể Tiên tiếp xúc với thanh bạch hỏa diễm, nó nhất thời như bị k*ch th*ch, khẽ rục rịch, nhìn bộ dáng tựa hồ muốn thoát khỏi sự trói buộc của hỏa diễm.
Loại tình huống này, Tiêu Viêm tự nhiên không cho phép xảy ra. Bồ Đề Hóa Thể Tiên mặc dù có công hiệu kỳ dị, nhưng phải trải qua Dị hỏa thiêu đốt, tôi luyện mới có thể phát huy hết khả năng của nó, để cho Tiểu Y Tiên phục dụng.
Bàn tay hắn khẽ nắm lại, thanh bạch hỏa diễm bùng lên càng thêm dữ dội, dưới nhiệt độ nóng như vậy, Bồ Đề Hóa Thể Tiên chỉ có thể kiên trì hai ba phút liền không nhúc nhích, ngọ nguậy nữa.
"Hả?" Sau khi được Dị hỏa tôi luyện qua, Tiêu Viêm chuẩn bị đem Bồ Đề Hóa Thể Tiên từ trong hỏa diễm lấy ra, đột nhiên hoảng sợ, ồ lên một tiếng. Chí thấy Bồ Đề Hóa Thể Tiên dưới sự thiêu đốt của thanh bạch hỏa diễm dần dần xuất hiện nhiều vụn bột dần dần tróc ra. Tuy nhiên, những vụn bột này cũng không có hoàn toàn thoát ly khỏi Bồ Đề Hóa Thể Tiên mà ngưng tụ lại, trải qua một thời gian chịu sự thiêu đốt của hỏa diễm, dần hình thành nên lục sắc châu thể nhỏ cỡ ngón tay cái.
Trong khoảnh khắc hình thành lục sắc châu thể, Bồ Đề Hóa Thể Tiên hơi rung lên, hạt châu liền rớt ra, rơi vào trong tay Tiêu Viêm.
Lục sắc châu thể nhìn qua cũng không bóng loáng, lại có chút thô ráp, nhưng khi bàn tay Tiêu Viêm nắm lấy nó, lại cảm nhận được sinh cơ tràn trề.
"Đây là… Bồ Đề Tử?" Ánh mắt Tiêu Viêm đầy kinh dị nhìn lục sắc châu thể trong tay, một lát sau liền kinh hãi la lên.
Bồ Đề Tử cùng với Bồ Đề Tâm đều là những vật có nguồn gốc từ Bồ Đề Cổ Thụ. Nó trân quý, hiếm có không kém Bồ Đề Tâm bao nhiêu. Thông thường, khi Bồ Đề Tử từ trên Bồ Đề Cổ Thụ rơi xuống, trong khoảnh khắc đó liền hóa thành bột vụn, rất ít người có thể thu được.
"Không ngờ Bồ Đề Hóa Thể Tiên được tôi luyện dưới sự thiêu đốt của Dị hỏa lại có thể tạo ra Bồ Đề Tử?" Ánh mắt Tiêu Viêm lóe lên, như hiểu ra. Sợ rằng, lời đồn đãi có được Bồ Đề Hóa Thể Tiên liền có thể cảm ứng được Bồ Đề Tâm tồn tại không phải giả. Nhưng hiện tại, Bồ Đề Hóa Thể Tiên lại trở thành Bồ Đề Tử.
Chỉ có thể có được Bồ Đề Tử mới có cơ hội cảm ứng được thứ trong truyền thuyết kia – Bồ Đề Tâm.
Bàn tay chậm rãi siết chặt, trong mắt Tiêu Viêm thoáng mừng rỡ. Hắn không nghỉ tới, hành động vô tình như vậy lại có được Bồ Đề Tử, qua đó có thể cảm nhận được Bồ Đề Tâm. Phải biết rằng, đối với một vài Đấu Tôn cường giả mà nói, họ không thể kháng cự nỗi sự hấp dẫn của Bồ Đề Tâm, bởi vì nó có thể nâng cao tỷ lệ thành công tấn cấp Đấu Thánh. Chỉ một điểm này thôi cũng đủ để khiến cho những cường giả Đấu Tôn như con thiêu thân lao đầu vào lửa.
Về chuyện vì sao có được Bồ Đề Tử mà lại không cảm nhận được một chút gì từ Bồ Đề Tâm, Tiêu Viêm cũng không có thời gian để nghiên cứu kỹ càng. Bàn tay hắn bắt lấy hộp ngọc đang trôi nổi trên không, đem Bồ Đề Tử bỏ vào trong, sau cùng thu hộp ngọc vào trong Nạp Giới. Vật này quá mức trân quý, nếu như truyền ra ngoài, e rằng tạo ra không ít nguy hiểm đối với bản thân. Sợ rằng, một vài lão quái vật cấp bậc Đấu Tôn đang quy ẩn phải tái xuất để cướp đoạt, đến lúc đó, chỉ sợ bản thân hắn khó mà thoát khỏi. Cho nên, Tiêu Viêm quyết định, nếu thực lực không đủ thì không nên đi tìm Bồ Đề Tâm, nếu không, cuối cùng sợ rằng được không bù nỗi mất, mà như thế thì quá thê thảm đi.