Giọng nói của người thanh niên vang lên bình thản, vang vọng khắp đại sảnh khiến cho tất cả mọi người phải sửng sốt. Hai người hắc y lão giả Triệu Hắc cùng Tần Ma nghe vậy cũng giật mình, sắc mặt bất chợt âm trầm, ánh mắt hung ác nhìn người thanh niên đang từ từ bước vào đại sảnh. Một lát sau, hai người cười dữ tợn: "Nhị tinh Đấu Tông cũng dám làm càn trước mặt hai người lão phu sao."
"Còn 40 giây!" Đối với lời nói của hai người hắc y lão giả. Người thanh niên giống như không nghe thấy, giọng nói uể oải truyền ra.
"Giết hắn!" Nét mặt Triệu Hắc âm trầm, chậm rãi nói.
Nghe thấy mệnh lệnh của hắn, ánh mắt những tên đệ tử Hắc Hỏa Tông nhất thời nảy lên vẻ hung ác, lượng lớn đấu khí trong cơ thể bùng phát ra, không hẹn mà cùng thi triển đấu khí hướng người thanh niên tiến tới.
Hỏa diễm xanh biếc từ trong cơ thể Tiêu Viêm tràn ra, hóa thành hỏa tráo. Những đòn công kích hung hãn từ những tên đệ tử Hắc Hỏa Tông bên kia vừa chạm đến hỏa tráo liền tan biến, không làm cho Tiêu Viêm trì trệ bước đến.
Nhìn thấy hỏa diễm xanh biếc của Tiêu Viêm, hai người Triệu Hắc ngẩn ra, sau đó la thất thanh: "Dị hỏa?"
Hai người mừng như điên, trong mắt đầy vẻ tham lam. Hắc Hỏa Tông lấy việc ngự hỏa mà dương danh, cho nên, đối với dị hỏa bọn họ cực kỳ hiểu rõ.
"Hảo tiểu tử, hóa ra còn có kỳ vật cỡ này. Bất quá, ngươi đã tự động đưa đến cửa, vậy hai người lão phu phải hảo hảo nhận lấy thôi!" Triệu Hắc âm trầm cười, cùng Tần Ma trao đổi ánh mắt, bàn chân hắn mạnh mẽ dẫm một bước, hai người đồng thời hướng về phía Tiêu Viêm ra tay.
"Ai, cuối cùng cũng đến!" Trong khoảnh khắc hai người động thủ, Tiêu Viêm khẽ lắc đầu, than nhẹ.
Tiếng than nhỏ dần, không gian xung quanh Tiêu Viêm liền vặn vẹo, một thân ảnh già nua quỷ dị hiện lên. Tay áo thân ảnh đó tùy ý vung lên, hướng về phía hai người hắc y lão giả. Nhất thời, không gian xung quanh tựa như bị một bàn tay vô hình chèn ép hung hăng vỗ xuống, một luồng sức mạnh kh*ng b* như thủy triều, lặng yên không một tiếng động xẹt qua không gian, không mang theo nửa điểm dao động, nhẹ nhàng chạm vào ngực hai người Tiểu Hắc, Tần Ma.
"Phụt!"
Thấy kình phong đánh tới, hai người Triệu Hắc đột nhiên chững lại, khuôn mặt vốn đang dữ tợn chợt biến thành kinh hãi. Sự kinh hãi còn chưa qua đi thì đã có hai dòng máu tươi xen lẫn chút ít nội tạng bị vỡ trực tiếp từ miệng hai người phun ra.
"Thình thịch!"
Máu tươi phun ra, thân thể hai người như diều đứt dây, ngã ra rồi rơi thật mạnh xuống đất, sau khi lăn mười mấy vòng trên mặt đất một cách chật vật thì đập mạnh vào vách tường, trong lúc mơ hồ còn có âm thanh thanh thúy vang lên do cốt cách bị vỡ vang lên.