Ở sâu bên trong Lạc Thần Giản, khói độc lượn lờ, mặc dù ở nơi này không khí vẫn có chút hương vị thoáng đản, nhưng nếu bị cuốn hút vào trong đó, thì cũng tương đối phiền toái.
Trong Lạc Thần Giản, được che kín bởi vô số khe nứt đen nhánh, ngẫu nhiên từ trong khe nứt kia truyền ra mấy tiếng rít rợn người, tất cả những sinh vật nơi đây, sau khi trải qua trăm năm tiến hóa, cơ hồ mỗi một con đều mang kịch độc, chỉ sơ sẩy một chút, thì cũng có thể lật thuyền trong mương.
Trong địa vực hoang vắng, đột nhiên có một âm thanh xé gió rất nhỏ vang lên, chợt mấy đạo thân ảnh đang gấp gáp từ xa lao đến, chỉ qua vài lần chớp động, đã hiện ra ngoài trăm thước, mà đợi khi họ đến gần, mới nhìn thấy rõ bộ dáng đối phương, tự nhiên chính là đoàn người Tiêu Viêm vì Thiên Hạt Độc Long Thú mà đến. Nguồn truyện: Truyện FULL
Tiêu Viêm nhẹ nhàng dừng lại trên một khối hắc thạnh, ánh mắt nhìn xa xa.
Nhưng bởi vì khói độc ở khắp nơi, nên tầm nhìn cũng hạn hẹp hơn.
Tiểu Y Tiên, tên Thiên Hạt Độc Long Thú ở nơi nào? Tiêu Viêm nghiêng đầu nhìn thoáng qua Tiểu Y Tiên và Hân Lam phía sau, hỏi.
Nghe vậy, Tiểu Y Tiên cũng nhìn chung quanh một vòng, đôi mắt khép hờ, thân là Ách Nan Độc Thể, nàng tựa hồ với một ít độc vật vô cùng nhạy cảm, sau cảm ứng một lát, nàng lại lần nữa mở mắt ra, ngón tay chỉ về phía Bắc nhẹ giọng nói: Bên kia, nhanh lên, mùi độc trên người tên kia, cho dù cách bao xa ta cũng có thể ngửi được.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, liếc mắt nhìn Địa Yêu Khôi vẫn luôn theo sát bên mình, chợt khẽ thở một hơi dài, xem ra hôm nay không thể thiếu một hồi ác chiến rồi, bát tinh Đấu Tông, hơn nữa lại có thân thể cường hãn của ma thú, Thiên Hạt Độc Long Thú sẽ là một đối thủ cực kỳ khó chơi đây.
Hân Lam, đến lúc đó nếu có khai chiến, ngươi cố gắng trốn xa một tí, không nên để bị liên lụy, Tiêu Viêm nghiêng đầu dặn dò Hân Lam một tiếng, sau đó thân hình vừa động, theo hướng Tiểu Y Tiên vừa chỉ nhoáng một cái biến mất.
Hân Lam khẽ gật đầu, lấy thực lực của nàng hiện giờ, căn bản không đủ tư cách tham dự cuộc chiến đẳng cấp này, dĩ nhiên trốn đi thật xa, ngược lại là tốt nhất.
Đi thôi, ngươi nuốt mấy viên Tị Độc Đan mà Tiêu Viêm đưa cho, chỉ cần không chủ động trêu chọc mấy con độc vật hung ác, chúng nó sẽ không làm phiền ngươi đâu. Tiểu Y Tiên nhìn về phía Hân Lam mỉm cười, sau đó kéo nàng, nhanh chóng đuổi kịp Tiêu Viêm phía trước.
Trong khi đám người Tiêu Viêm đang tiến về phía Thiên Hạt Độc Long Thú thì ở nơi xa ngay chỗ ra vào của Lạc Thần Giản, lại có một đám người đi tới, khiến cho chỗ đó trở nên sôi động hẳn lên.