Ở hẽm núi này giờ đây tràn đầy máu tươi ở khắp nơi, mùi máu tươi nồng đậm không ngừng tán ra, từng khối thi thể lạnh lẽo ở khắp nơi xung quanh.
Chỗ này đều yên lặng không hề có chút tiếng động nào, chỉ còn lại mùi máu tươi chưa tiêu tán c*̀ng với những cổ thi thể đó đã biểu hiện rằng nơi đây từng có một trận đại chiến.
Khung cảnh yên tĩnh đó kéo dài được một hồi lâu thì đột nhiên từ phía chân trời truyền đến những tiếng xé gió đánh vỡ đi cái yên tĩnh đó, một lát sau thì đã có rất đông thân ảnh màu trắng bay vút đến. Khi những người này nhìn thấy những cái thi thể trên mặt đất thì sắc mặt thay đổi không thôi.
Một thân ảnh già nua dừng lại ở trên một tảng đá lớn, đúng là vị lão giả canh giữ lối vào Lạc Thần Giản.
Vị lão giả Băng Hà cốc này vừa xuất hiện thì khuôn mặt đã vô c*̀ng khiếp sợ nhìn các thi thể trên mặt đất. Sau đó hắn vội lướt đến bên một tảng đá lớn, ánh mắt không tin nổi nhìn ba bộ th thể già nua ở trên tảng đá, một lúc sau thì hít vào một ngụm khí lạnh.
- Băng Nhàn trưởng lão.
Một gã đệ tử Băng Hà cốc sắc mặt có chút tái nhợt đi lại lão giả này, nuốt nước miếng một cái rồi thấp giọng nói:
- Các thi thể đệ tử tinh nhuệ đi tìm Ách Nan Độc Nữ đều ở đây cả, kể cả ba vị Băng Phù trưởng lão.
Vị lão giả được gọi là Băng Nhàn trưởng lão nghe vậy thì không khỏi nhắm mắt lại, khi mà mở mắt ra thì ánh mắt lạnh như băng:
- Đem tất cả thi thể mọi người về đi, ta muốn tất cả lập tức về cốc!
Tiếng nói vừa dứt thì Băng Nhàn liền xoay người đi, sắc mặt vô c*̀ng âm trầm.
Tên đệ tử Băng Hà cốc này yên lặng gật đầu, nhìn thoáng qua ba thi thể già nua ở ngay đó mà không khỏi rùng mình. Đây chính là ba cường giả Đấu Tông, là ai mà có thực lực khủng bố đến nỗi giết chết cả ba người bọn họ như thế?
Nhưng mà, mặc dù hắn không biết hung thủ là người phương nào nhưng lại biết rằng sắp tới thì Đan Vực sẽ không còn yên tĩnh nữa. Lấy thực lực Băng Hà cốc thì tuyệt đối sẽ không cứ nhìn đó mà để ba người trưởng lão chết đi như thế!
Khi mà các đệ tử Băng Hà cốc đang bắt đầu thu thập tàn c*̣c thì ở một hang động cách bí ẩn sâu bên trong Lạc Thần Giản đang có một nhóm người. Nhóm người này hiển nhiên là Tiêu Viêm, Tiêu Viêm lúc này nhẹ nhàng buông Tiểu Y Tiên xuống, rồi lấy mấy đá phát quang trong nạp giới gắn lên vách sơn động, ánh sáng nhàn nhạt tạm thời loại bỏ cái âm u trong sơn động đi.
Hân Lam đứng ở bên người Tiểu Y Tiên, nhìn thấy sắc mặt Tiểu Y Tiên tái nhợt thì vội vàng lấy một bộ da lông mềm mại ra để trên mặt đất, nhẹ nhàng nói:
- Tiểu Y Tiên tỷ tỷ, tỷ nghỉ ngơi trước đi.
Tiểu Y Tiên hướng về phía nàng mỉm cười gật đầu rồi ngồi xuống bộ da lông mềm mại đó. Nàng nâng đôi mắt đẹp lên nhìn Tiêu Viêm, rồi như nhớ ra chuyện gì đó, nói: