- Tiêu Viêm.
Tiểu Y Tiên kinh ngạc nhìn người thanh niên đứng trên hẽm núi bên cạnh. Một lát sau thì trên khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt c*̉a nàng xuất hiện một nụ cười tuyệt mỹ. Đó là nụ cười khi mà đang gặp tai nạn, đang trong sự tuyệt vọng thì đột nhiên lại có hi vọng thật lớn đến với mình, một nụ cười xinh đẹp đến động lòng người.
Ánh mắt Băng Nguyên âm trầm nhìn vào Tiêu Viêm, âm thanh lạnh băng như đến từ dưới cửu u hoàng tuyền truyền đến:
- Tiểu tử, ngươi dám phá hỏng đại sự c*̉a Băng Hà cốc ta?
Vừa rồi hắn có đảo mắt qua thì liền phát hiện có mấy chục đệ tử Băng Hà cốc ở hẽm núi chung quanh bị mất đi, mà trong không khí lại có một mùi máu tươi nồng đậm, hiển nhiên những đệ tử mất tích đó đã bị chôn trong tay người này. Sự việc diễn ra như thế làm cho Băng Nguyên cực kỳ nổi giận, một cỗ sát khí vô c*̀ng nổi lên trong mắt hắn, ánh mắt vô c*̀ng dữ tợn nhìn Tiêu Viêm.
Cảm thụ được ánh mắt dữ tợn c*̉a Băng Nguyên, Tiêu Viêm c*̃ng chỉ cười, hờn hợt nói:
- Người c*̉a Băng Hà cốc, quả nhiên chẳng phải thứ tốt lành gì.
- Một tên nhất tinh Đấu Tông mà c*̃ng dám làm càn trước mặt Băng Hà cốc ta, người trẻ tuổi bây giờ quả nhiên ngày càng liễu lĩnh.
Nghe thấy lời này c*̉a Tiêu Viêm, Băng Nguyên lại giận quá mà cười lên. Trong tiếng cười tràn đầy sát ý nồng nặc:
- Lão phu mặc kệ gnuowi có lai lịch gì, nhưng phải nói cho ngươi biết rằng Lạc Thần Giản hôm nay tất sẽ trở thành mộ địa c*̉a ngươi!
- Băng Phù, hắn giao cho ngươi. Không cần lưu thủ, cứ giết!
Băng Nguyên nhìn về ở một hẽm núi khá, giờ phút này thì ở đó có một gã lão giả bạch y sắc mặt c*̃ng không tốt nhìn về Tiêu Viêm. Lúc nãy Tiêu Viêm ra tay quá nhanh, ra ngoài sự dự đoán c*̉a mọi người, chỉ ngắn ngủn có nửa phút mà đã có đến hai mươi đệ tử Băng Hà chết đi, mà tất cả hết thảy đều có người thanh niên trước mặt này làm nên. Cái này giống như là có một người tát một cái tát thật mạnh lên má c*̉a hắn vậy, đau vô c*̀ng.
- Yên tâm, ta sẽ cho hắn hiểu được cái gì gọi là sống không bằng chết, c*̃ng thuận tiện cho hắn hiểu việc xen vào chuyện c*̉a người khác không phải là chuyện tốt gì.
Lão giả tên Băng Phù gật đầu một cái, trên khuôn mặt già nua xuất hiện nụ cười lạnh lẽo dữ tợn.
Ngay khi Băng Nguyên c*̀ng Băng Phù xuất hiện thì Tiểu Y Tiên c*̃ng lấy lại chút tinh thần, đôi mắt đẹp nhìn qua chung quanh. Cái sự vui sướng vừa mới xuất hiện đã dần mất đi, tràng diện bây giờ thì cho dù Tiêu Viêm đã tới c*̃ng khó có thể giải vây được, ngược lại còn có thể vì thế mà đem Tiêu Viêm liên lụy vào. Dù sao ở đây chỉ toàn là cường giả Đấu Tông, mà Băng Hà cốc lại có đến ba người, lấy thực lực c*̉a Tiêu Viêm mà muốn mang nàng trốn đi thì chỉ sợ khó khăn vô c*̀ng.