Nhìn thấy lão giả xanh y đứng dậy, trong mắt Tiêu Viêm liền hiện vẻ âm trầm.
- Đi mau!
Sắc mặt c*̉a Hân Lam c*̃ng đồng dạng biến đổi không ít, vội vàng quay đầu nói với Tiêu Viêm.
Dường như nghe được lời c*̉a nàng, hai tên trưởng lão Diệp gia đang chặn đường lui c*̉a Tiêu Viêm c*̃ng chậm rãi khu động đấu khí trong cơ thể, mà trên khuôn mặt c*̃ng hiện lên nụ cười lạnh.
- Nếu như ngươi thật sự là bằng hữu c*̉a Hân Lam, vậy thì mời ở lại Diệp gia đi, chúng ta có lẽ còn có thể thương nghị.
Đôi mắt lão giả xanh lam vẫn nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm, trầm giọng nói.
Tiêu Viêm mặt không chút thay đổi, trong lòng hắn hiện giờ chỉ lo lắng đến tin tức Tiểu Y Tiên, làm gì có thời gian quản đến cái gì mà Diệp gia.
- Theo ta!
Ánh mắt nhìn về Hân Lam, Tiêu Viêm nói một tiếng rồi trục tiếp xoay người bước ra ngoài đại sảnh. Về phần hai vị trưởng lão Diệp gia đang chặn ở cửa thì hắn hoàn toàn không để vào mắt.
Hành động lần này c*̉a Tiêu Viêm đúng là làm cho Hân Lam giật mình, nhưng nhìn bóng lưng c*̉a Tiêu Viêm, Hân Lam c*̃ng biết nếu như mình không đi theo thì chỉ sợ Tiêu Viêm sẽ không có đáp ứng lời hứa với nàng nữa. Nghĩ đến đây, trên gương mặt Hân Lam xuất hiện chút giãy dụa rồi cắn răng một cái, xoay người đi ra.
- Làm càn!
Hai gã trưởng lão Diệp gai đang ngăn ở cửa thấy Tiêu Viêm kiêu ngạo như vậy thì nhất thời nổi giận quát lạnh một tiếng. Hai người vừa ra tay thì đã có hai luồng kình khí mênh mông chụp tới bả vai Tiêu Viêm.
Mắt thấy hai gã tam tinh Đấu Tông ra tay, nhưng Tiêu Viêm vẫn không hề để ý, ngón tay cong lại búng ra. Nhất thời có một đạo ngân quang lóe lên rồi có một thân ảnh màu bạc đột ngột hiện lên.
Keng!
Ưng trảo c*̉a hai vị trưởng lão kia lướt nhanh đến, sau đó đụng thật mạnh trên thân ảnh màu bạc kia, nhưng song phương vừa mới va chạm thì một tiếng kim loại va vào nhau vang lên khắp nơi.
Cảm nhận thấy hai như vậy thì hai người trưởng lão liền biến sắc, nhưng không đợi cho bọn hắn lui về sau thì một đôi thiết quyền màu bạc mang theo tàn ảnh đã từ bên trong ngân quang xuyên thấu qua, đạo thiết quyền này lấy thế sét đánh không thể đỡ nổi đánh trên lồng ngực c*̉a hai người.
Phốc!
Thiết quyền màu bạc này c*̃ng không có mang theo đấu khí bàng bạc, nhưng khi nó đụng tới thân thể c*̉a hai người trưởng lão thì lại bạo xuất ra lực sát thương kinh người. Thân thể hai người trưởng lão như là diều bị đứt dây vậy, trực tiếp văng ra xa rồi ngã trên đại sảnh, hai bụm máu tươi c*̃ng phun ra.
Nhìn thấy hai vị trưởng lão bị đánh bay ra như thế, trong đại sảnh hoàn toàn yên tĩnh. Không ít người c*̃ng thầm nuốt nước miếng một cái đồng thời dùng một ánh mắt kinh hãi nhìn sang Tiêu Viêm. Mà lúc này thì đạo ngân quang bên cạnh Tiêu Viêm c*̃ng đã tán đi, một thân ảnh màu bạc c*̃ng chậm rãi xuất hiện.