Ở cửa đại sảnh, một đạo thân ảnh quỷ dị chậm rãi hiện lên, hắn hờ hững nhìn qua mọi người trong đại sảnh rồi nhìn lên người nữ tử áo lam, sắc mặt tuy bình thản nhưng lại có chút âm trầm:
- Hân Lam, sao lại có việc này?
Nữ tử áo lam rõ ràng là Hân Lam đã dẫn dắt Tiêu Viêm tới Trung Châu, khi nghe được những lời này c*̉a Tiêu Viêm thì dường như c*̃ng hiểu được hắn đang nói gì, mặt cười buồn bã, thấp giọng nói:
- Thật xin lỗi!
Nhìn thấy sắc mặt ảm đạm c*̉a Hân Lam, Tiêu Viêm c*̃ng dần bình tỉnh lại. Thực lực c*̉a nàng không mạnh, vả lại nhìn qua hiện trạng c*̉a nàng tại Diệp gia dường như c*̃ng không khá chút nào. Mà cho dù Hân Lam có thể khuyên bọn họ xuất thủ tương trợ Tiểu Y Tiên thì sợ rằng c*̃ng không giúp được bao nhiêu.
- Ngươi là ai? c*̃ng dám xông vào Diệp gia ta?
Âm thanh c*̉a Hân Lam vừa phát ra thì đột nhiên có một lão giả trầm mặt xuống rồi đứng dậy, phẫn nộ quát với Tiêu Viêm. Mà một số ít trưởng bối Diệp gia ở chung quanh c*̃ng căm tức nhìn Tiêu Viêm, một ít người tuổi trẻ hậu bối c*̃ng có chút vui sướng khi nhìn thấy người khác gặp tai họa. Tuy nói hiện giờ Diệp gia đã suy thoái, nhưng c*̃ng không phải là chỗ để cho người khác tùy tiện tới khiêu khích, huống chi đây chỉ là một tiểu tử không hơn kém họ bao nhiêu tuổi.
Tiêu Viêm liếc mắt nhìn lão giả này một cái, chỉ là một nhất tinh Đấu Tông mà thôi, nhìn chỗ ngồi c*̉a hắn thì hẳn c*̃ng có thân phận không thấp tại Diệp gia. Nhưng Tiêu Viêm vẫn chưa hề để ý tới điều này, trong đại sảnh này, ngươi duy nhất khiến hắn phải chú ý chính là vị lão giả mặc áo màu lam kia, nhìn đấu khí bàng bạc quanh thân hắn thì dường như đây là một lục tinh Đấu Tông.
- Theo ta đi, mang ta đi tìm Tiểu Y Tiên!
Tiêu Viêm nhìn Hân Lam, lạnh lùng nói.
Nghe vậy, Hân Lam cắn răng một cái, sau đó gật gật đầu. Nàng là người đưa Tiểu Y Tiên tới Trung Châu, nhưng lại chưa hề bảo vệ được nàng ta, ngược lại còn để cho nàng ta phải rơi vào trong hiểm cảnh.
- Tiểu bối làm càn!
Thấy Tiêu Viêm không hề đoái hoài đến mình, lão giả gầm lên lúc nãy càng giận dữ lên, bàn tay vỗ mạnh bàn một cái. Chỉ nghe thịch một tiếng, cái bàn cứng rắn trực tiếp bị nổ thành bột phấn, rồi tay áo vung lên, cái ghế ở phía sau mang theo một luồng kình lực cuồng mãnh tiến tới đánh vào Tiêu Viêm.
Tiêu Viêm vẫn không hề biến sắc, mà ngay khi chiếc ghế tới gần hắn khoảng một trượng thì đột nhiên một tiếng phù vang lên, chiếc ghế đó không chút dự liệu hóa thành tro tàn màu đen bay xuống.
Nhìn thấy một màn này thì những người có mặt ở đại sảnh đều có chút kinh ngạc, hiển nhiên vẫn không ngờ được người thanh nhiên trẻ tuổi này vẫn còn có chiêu đòn như vậy.