Đây là một bãi đá vô c*̀ng rộng rãi, cả bãi đá là một màu trắng, trắng như tuyết vậy, mà làm cho người ta kinh ngạc nhất là bãi đá này không ngờ cao tới gần trăm mét. Mà có thể chống đỡ nó đến độ cao như vậy thì ở dưới có đến mười cái cột đá to lớn! Cột đá chống đỡ bãi đá nhin qua như là cột chống trời vậy, nhìn từ xa lại có vẻ cực kỳ nguy nga, đồ sộ.
Không gian chung quanh bãi đá này nhìn không hề giống với các nơi khác, đây là một nơi vô c*̀ng hỗn loạn, mà không gian chung quanh dường như bị bẽ gãy đi vậy, lúc nào c*̃ng có một số khe nứt đen nhánh lan tràn ra. Mà từ các khe nứt đó thì lại không ngừng có các ngân quang phóng ra, mỗi khi có ngân quang xuất hiện thì lại có không ít người từ bên trong đó bắn ra rồi rơi trên bãi đá đó. Đây lại là một điểm tập trung c*̉a không gian trùng động.
Ngay tại chỗ không gian bị bẽ gãy đó, một thân ảnh gầy gò thoáng hiện ra, bàn chân c*̉a người này khẽ điểm nhẹ một cái rồi dừng ở trên bệ đá. Người này sau khi bị phun ra thì c*̃ng thở nhẹ nhõm một cái.
Người này hiển nhiên là Tiêu Viêm từ Thiên Hoàng thành đến, sau khi hắn đứng một lúc nhìn nhìn qua bốn phía. Sau khi nhìn thấy bãi đá cao ngất này thì không khỏi hiện lên chút kinh ngạc.
- Nơi này là Trung Vực sao? Quả nhiên không hổ danh là trung tâm c*̉a đấu khí đại lục, chỉ là điểm truyền tống c*̉a không gian trùng động thôi mà đã lớn như vậy…
Sau khi nhìn qua một chút thì Tiêu Viêm liền phát hiện ra có không ít thân ảnh mặc bào phục c*̉a Luyện Dược sư. Thấy như vậy thì hắn không khỏi âm thầm cắn lưỡi, không hổ là Đan Vực a, Luyện Dược sư ở nơi khác thì hơi hiếm, nhưng ở chỗ này lại có thể dễ dàng thấy như vậy.
- Ở trong Trung Vực có tin tức là Băng Hà cốc treo giải thưởng rất cao cho những ai tìm được tin tức c*̉a Ách Nan Độc nữ, nếu như tin chính xác thì có thể lấy được cái giải thưởng đó đó.
Ngay khi Tiêu Viêm đang thầm than thì đột nhiên trên thềm đá có một âm thanh hét to lên làm cho hắn hơi biến sắc. Hắn quay đầu lại nhìn nơi phát ra âm thanh thì liền thấy có một người nam có thân hình hơi gầy, tay đang cầm một chồng trang giấy, sau đó đem những trang giấy đó dán lên trên cột đá.
Những người ở bên cạnh liền tụ tập lại, hiển nhiên đối với những người không phải người ở đây thì c*̃ng rất tò mò với cái gọi là Ách Nan Độc nữ.
Sắc mặt Tiêu Viêm trầm lại, cái gọi là Ách Nan Độc nữ này chắc chắn là Tiểu Y Tiên rồi, chỉ là không ngờ rằng Băng Hà cốc vì muốn tìm ra nàng mà lại chịu hao tổn tâm huyết đến như vậy. Nguồn: htts://webtruyenchu.com
Ánh mắt hơi lóe lên, Tiêu Viêm c*̃ng chậm rãi đến gần người nam tử gầy gò đó. Bàn tay hắn đưa lên, một cỗ hấp lực liền trào ra thu lấy một trang giấy vào trong tay, hắn vừa nhìn qua thì liền thấy trên trang giấy có một chân dung nữ tử, tuy nhìn có chút mơ hồ nhưng Tiêu Viêm vẫn có thể nhận ra được người nữ trên bức tranh này đúng là Tiểu Y Tiên.