Nguồn: TruyenYY
Bên ngoài đại điện là một mảnh đất trống rộng rãi. Phóng mắt nhìn tới là có thể thấy ở cuối có một khu rừng cây xanh um, tạo thành một vòng tròn bao quanh cả đại điện lại.
Tiêu Viêm đứng ở ngoài đại điện, sắc mặt bình tĩnh vô cùng. Hắn chậm rãi khởi động đấu khi trong cơ thể, nhất thời một cảm giác tràn đầy lực lượng tràn ngập khắp thân thể.
Còn ngay lúc này ở cửa đại điện thì có rất đông các trưởng lão Phần Viêm cốc nối đuôi nhau mà ra, mà người đi trước thì chính là Đường Chấn cùng Đường Hỏa Nhi, còn có tên nhị trưởng lão kia. Hơn nữa còn có không ít các đệ tử Phần Viêm cốc trông coi ở bên cạnh, bởi vì thế khi những người này vừa xuất hiện thì cũng bị không ít đệ tử Phần Viêm cốc nhìn thấy. Trận chiến như vậy thì cho dù không phải là người thông minh cũng sẽ biết có chuyện gì xảy ra, cho nên từng tiếng bàn luận xôn xao nhất thời như một cơn sóng nước lan tỏa khắp bốn phương tám hướng. Chỉ ngắn ngủn trong vòng mười phút mà cả đại điện đã bị đông đúc đệ tử Phần Viêm cốc vây quanh lại.
Đối với việc chung quanh trở nên náo nhiệt thì Tiêu Viêm cũng chưa từng để ý tới, ánh mắt chỉ nhìn chăm chú vào lão giả mặc quần áo hồng trắng đối điện., đúng là Ngô Thần. Nguồn: htts://webtruyenchu.com
Giờ phút này, Ngô Thần đang chắp tay ở sau lưng, trên khuôn mặt già nua nở nụ cười nhàn nhạt. Sự chênh lệch thực lực giữa Tiêu Viêm và hắn như giữa trời và đất, mặc dù hắn đã nghe được một chút sự tích liên quan đến Tiêu Viêm, nhưng điều này cũng không làm cho hắn lo lắng quá nhiều. Trước mặt thực lực tuyệt đối thì tất cả cũng chỉ là đường ngang ngõ tắt, không hề có chút tác dụng nào.
Đường Chấn lúc này đang ở bậc thang khẽ cau mày nhìn Ngô Thần một cái, ánh mắt có chút không biết làm sao nhìn về Tiêu Viêm, nói:
- Ngươi thật sự quyết định như vậy ư?
Đối với những lời của Đường Chấn thì Tiêu Viêm cũng nhìn hắn mà mỉm cười rồi gật đầu. Đúng là Ngô Thần rất mạnh, nhưng đối với hắn mà nói thì cũng không phải là mạnh đến mức khó địch nổi như Hồng Hoang mãnh thú, nếu như chiến đấu thì hắn cũng có chút tin tưởng.
- Đúng là một tiểu tử quật cường.
Thấy thế, Đường Chấn cũng chỉ thở dài một tiếng, rồi nói thầm.
Nhìn thấy khuôn mặt Tiêu Viêm không hề thay đổi thì nét cười trên mặt Ngô Thần cũng nhiều hơn, hắn nhìn Tiêu Viêm, cười nhạt nói:
- Những lời khác không cần nói nữa. Nếu như ngươi có thể chống đỡ lão phu quá mười hồi thì cứ tính là ngươi thắng, Thiên Hỏa Tam Huyền Biến cũng sẽ là của ngươi. Còn nếu ngươi không thể chống đỡ được thì chỉ có thể nói là ngươi không có duyên với Thiên Hỏa Tam Huyền Biến, nhưng một số đấu kỹ cao cấp khác của Phần Viêm cốc vẫn có thể cho ngươi lựa chọn…
Nghe thấy lời này của Ngô Thần thì một số đệ tử Phần Viêm cốc chung quanh nhất thời ồ lên, từng ánh mắt khó tin nhìn về Tiêm Viêm. Tuy ở đây ai cũng biết về trình độ luyện dược cao siêu của Tiêu Viêm, nhưng thuật luyện dược cao thì không có nghĩa là thực lực cũng mạnh. Mà Ngô Thần chính là tam trưởng lão của Phần Viêm cốc, những người có thực lực cao hơn Ngô Thần thì cho dù là ở Phần Viêm cốc cũng không có mấy người, mà người thanh niên nhìn không hơn bọn họ mấy tuổi lại muốn cùng bị tam trưởng lão này động thủ ư?