Nguồn: TruyenYY
Ken két!
Cửa phòng đóng chặt chậm rãi được mở ra. Tiêu Viêm chậm rãi ra ngoài rồi đưa mắt nhìn về chung quanh.
Bên ngoài phòng là một phiến hoa viên, trong hoa viên có rất nhiều hoa cỏ. Chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua là cả tòa viện sẽ tản nhạt khắp hương hoa, làm cho người ta có cảm giác tâm thần tốt hơn.
- Ngươi đã tỉnh rồi?
Ngay khi ánh mắt Tiêu Viêm nhìn sang thì một âm thanh thanh thúy dễ nghe đột nhiên vang lên. Tiêu Viêm nhìn lại thì thấy ở một chỗ của hoa viên có một hồng y nữ tử đang khoanh chân ngồi đó, tấm thân mềm mại vô cùng, bộ quần áo màu hồng kẹp chặt vào người làm cho những đường cong động lòng người hiện lên rất rõ.
Tiêu Viêm đã từng gặp qua nàng, cũng biết nàng có địa vị không thấp trong Phần Viêm cốc cho nên mỉm cười gật đầu.
Hồng y nữ tử đứng dậy, nàng bước nhanh đi tới Tiêu Viêm, sau đó nở ra nụ cười sáng ngời, tươi chói:
- Ta tên Đường Hỏa Nhi, lần này đa tạ ngươi rồi.
Bởi vì hai người đứng quá gần cho nên Tiêu Viêm có thể ngửi được từ người cô gái này truyền ra một mùi thơm nhàn nhạt. Ánh mắt vừa nhấc lên là có thể thấy làn da trắng như tuyết cùng đôi má hơi hồng nhuận xinh đẹp của mỹ nhân. Trong mấy năm nay Tiêu Viêm cũng đã từng gặp qua không ít mỹ nhân, xét về dung mạo thì Đường Hỏa Nhi có lẽ còn kém so với một số vị có dung mạo tuyệt sắc, nhưng nàng lại có một cỗ khí chất của riêng nàng: Tự nhiên hào phóng, hiên ngang oai hùng, đây cũng là một dự hấp dẫn đặc biệt.
Đánh giá Đường Hỏa Nhi một chút, Tiêu Viêm cũng nở nụ cười, chắp tay nói:
- Gặp qua Đường tiểu thư.
- Đừng gọi là Đường tiểu thư, nếu không chê thì cứ gọi ta là Hỏa Nhi được rồi, lại nói ngươi là ân nhân cứu mạng của ta, cho nên cũng đừng xa lạ như thế.
Thấy Tiêu Viêm xưng hô như thế, Đường Hỏa Nhi liền phất phất tay, nói.
Người này không hề có chút bộ dáng đại tiểu thư của Phần Viêm cốc cũng làm cho Tiêu Viêm có ấn tượng không tệ lắm, lập tức gật đầu cười. Hắn biết Đường Chấn luyện chế Hỏa Bồ đan chính là bởi vì cô gái trước mặt này, nhưng mà đan dược đó dùng để làm gì thì hắn cũng không hỏi, dù sao đây cũng là việc riêng của người ta.
- Ngươi hôn mê đã năm ngày rồi, phụ thân có nói nếu như sau khi ngươi gặp lại mà muốn gặp người thì ta dẫn ngươi đi. Ta thấy ngươi chắc bây giờ rất muốn gặp phụ thân ta đi?
Đôi mắt đẹp của Đường Hỏa Nhi nhìn Tiêu Viêm, cười duyên nói.
- Vậy làm phiền Hỏa Nhi tiểu thư rồi.
Tiêu Viêm mỉm cười nói.
- Đi theo ta, nhưng mà nhân tiện đây ta cũng có điều muốn hỏi, vì sao ngươi lại có hứng thú đối với Thiên Hỏa Tam Huyền Biến của Phần Viêm cốc như vậy?
Đường Hỏa Nhi vừa muốn xoay người đi thì đột nhiên nhớ tới điều gì đó, nhỏ giọng hỏi.
Nghe vậy, Tiêu Viêm lại là ngẩn ra, chần chờ một chút, nói:
- Ta chỉ có thể nói, Thiên Hỏa Tam Huyền Biến này cực kỳ thích hợp với ta.