Nguồn: TruyenYY
Toàn trường yên tĩnh, mọi ánh mắt đều mang theo vẻ tiếc nuối nhìn về Huyễn đại sư đang hôn mê ngã dưới đất. Kiên trì hơn mười ngày, chẳng ai ngờ lại thất bại ở thời khắc này cả.
Bên trong dược đỉnh, hai cột sáng màu hồng và xanh vẫn không ngừng phát sáng, mùi thuốc nồng đậm hầu như tràn ngập khắp quảng trường. Nhưng giờ phút này, không ai có thể tiếp tục cái tâm tình vui vẻ như ban nãy nữa, một đám đều trầm trọng ở trong lòng.
Ánh mắt Đường Chấn như dại ra nhìn vào dược đỉnh, mọi người thấy hình dáng hắn như thế đều có chút không đành lòng. Bá chủ một phương mà lại có hình dáng ảo nề như thế, thật làm cho người khác phải chua xót.
Mà Đường Hỏa Nhi ở bên cạnh quảng trường giờ đây khuôn mặt đẹp đã trắng bệch ra, một lát sau lại cười thảm. Thân thể mềm mại lại có hơi chút lảo đảo, mấy tên đệ tử Phần Viêm cốc ở phía sau thấy vậy vội vàng đi lên đón lấy.
Khắp quảng trường đều không có tiếng động nào, không khí vô cùng trầm trọng.
Áp lực trong không khí nặng nề vô cùng, không ai dám mở miệng nói chuyện vào lúc này cả…
Bầu không khí yên tĩnh đầy áp lực kéo dài một hồi lâu, rốt cuộc có một đạo âm thanh trầm thấp vang lên, phá vỡ áp lực trầm trọng trong quảng trường.
- Đường cốc chủ, có thể cho ta tiếp tục luyện chế hay không?
Nghe thấy lời này, mặc dù Đường Chấn đang ảo nảo bên trong lòng cũng nhịn không được kinh ngạc nhìn Tiêu Viêm. Khuôn mặt hơi run lên, miệng run rẩy một chút rồi mang theo chút ít hi vọng nói:
- Nham Kiêu tiểu hữu, ngươi có thể một mình luyện chế Hỏa Bồ đan này?
Tiêu Viêm chậm rãi lắc đầu. Đường Chấn cũng quá đề cao hắn, thất phẩm đan dược cao cấp, cho dù lấy trình độ hắn hiện tại thì việc luyện chế thành công cũng cực kỳ thấp, nhưng cho dù thế nào thì so với việc ngồi không cũng tốt hơn nhiều.
- Tiếp tục luyện chế thì có lẽ còn có cơ hội, nếu cứ như vậy mà buông tha thì đó chính là thất bại hoàn toàn!
Ánh mắt Tiêu Viêm nhìn thẳng Đường Chấn. Trong đôi mắt của người này không hề có sự buông tha của tuổi trẻ, lịch lãm mấy năm nay đã làm cho tính cách Tiêu Viêm vô cùng cứng cỏi. Hai chữ buông tha này từ trước tới giờ hắn rất ít khi nói lên, con đường tu luyện hai mươi mấy năm, nếu như hắn có từng nói lời buông tha thì chỉ sợ hiện tại hắn chưa từng thoát khỏi cái thân phận phế vật Tiêu gia, càng không nói đến việc đạt được trình độ như ngày hôm nay.
Cảm thụ được ánh mắt sáng quắc của Tiêu viêm, Đường Chấn hơi có chút chấn động. Ánh mắt của hắn hơi có nhìn về luồng ánh sáng xanh hồng đang hiện ra trong dược đỉnh, chần chờ một lát rồi cắn răng một cái, trầm giọng nói:
- Nếu như Nham Kiêu tiểu hữu đã nói như vậy thì mời ra tay đi. Cho dù có thất bại thì cũng không trách ngươi được!
Nhìn thấy Đường Chấn ưng thuận, Tiêu Viêm nở nụ cười, khẽ gật đầu.
- Thỉnh Đường cốc chủ giúp ta hộ pháp, đừng cho người nào quấy rầy ta cả. Ta sẽ toàn lực thử sức một lần, còn về việc thành công hay không thì phải xem ý trời rồi!
Tiêu Viêm trịnh trọng nói một tiếng rồi chậm rãi nhắm mắt lại. Thủ ấn đột nhiên biến đổi, lực lượng linh hồn từ vị trí mi tâm vào giờ khắc này không hề được giữ lại nữa mà là thổi ngang ra, chợt giống như một làn sóng lớn tràn vào bên trong dược đỉnh.