Nguồn: TruyenYY
Sơn cốc khổng lồ này vô cùng xanh tươi, ngẫu nhiên còn có mấy cây cối màu đỏ tươi làm cho người ta nhìn qua có cảm giác vô cùng đẹp mắt.
Trong sơn cốc này có một quảng trường được dùng nham thạch màu hồng của núi lửa kiến tạo thành, mà ở giữa quãng trường này có một bãi đá cao tới mười trượng. Chung quanh quảng trường giờ đây có không ít bóng người, đại đa số đều mặc áo đạo bào màu đỏ, hiển nhiên là đệ tử Phần Viêm cốc.
Ở một chỗ khác của quãng trường có một bình đài hơi cao, mặc dù độ cao không bằng bãi đá ở bên trong những lại có thể phóng tầm mắt nhìn toàn quãng trường được. Giờ phút này có không ít người đang đứng chắp tay nhìn sang, nhìn kỹ lại thì đúng là các Luyện Dược đại sư ở đại điện lúc sáng.
Trong quảng trường có không ít tiếng bàn luận xôn xao, rồi bỗng nhiên có âm thanh xé gió vang lên. Bốn đạo thân ảnh từ đang xa thoáng hiện lên rồi nhẹ nhàng dừng ở trên bệ đá, bốn người này đúng là cốc chủ Phần Viêm cốc Đường Chấn, hồng y nữ tử gọi là Hỏa Nhi, còn có Tiêu Viêm cùng với vị trưởng lão khách khanh của Đan Tháp, Huyễn đại sư. Nguồn truyện: Truyện FULL
Đường Chấn vừa xuất hiện thì lập tức tiếng bàn luận xôn xao chung quanh quảng trường cũng bới xuống, các đệ tử Phần Viêm cốc đều biết Đường Chấn hôm nay muốn cùng hai Luyện Dược đại sư liên thủ chế tạo đan dược, cho nên bọn họ cũng không dám quá ồn ào, sợ quấy rầy quá trình luyện đan.
Thân hình Đường Chấn đáp xuống, ánh mắt chậm rãi nhìn bốn phía, sau đó quay đầu lại nhìn Tiêu Viêm cùng Huyễn đại sư, cười nói:
- Hai vị, chuẩn bị tốt rồi chứ?
Nghe vậy, Tiêu Viêm cùng Huyễn đại sư đều là gật gật đầu.
- Đan dược mà lão phu muốn luyện chế lần này có tên là Hỏa Bồ đan, đan được thất phẩm cao cấp. Đây là phương thuốc, mỗi người các ngươi lấy một phần đi, đến lúc luyện chế thì cứ làm theo những gì phương thuốc đã ghi là được rồi.
Đường Chấn khẽ vung tay lên, hai cuốn quyển trục chia ra bay về phía Tiêu Viêm cùng Huyễn đại sư.
Hai người vội vàng tiếp nhận quyển trục, sau đó đem lực lượng linh hồn xâm nhập vào bên trong để ghi lại phương thuốc nhớ vào đầu.
Sau khoảng một thời gian, đôi mắt khép hờ của Tiêu Viêm mới chậm rãi mở ra. Nội dung phương thuốc mà quyển trục ghi lại cũng chỉ có một phần chứ không đầy đủ, điều này cho thấy Đường Chấn cũng không muốn đem hết phương thuốc đan dược đầy đủ nói cho hai người biết. Nhưng mà điều này đối với Tiêu Viêm thì cũng không có gì cả, phương thuốc đan dược thất phẩm vốn vô cùng trân quý, không thể nào có chuyện tùy ý cho đi được.
- Nhưng mà, chỉ là một bộ phận thôi đã rườm rà thế này, nếu như đầy đủ thì cũng không biết phức tạp đến cỡ nào. Đan dược này không hổ danh là thất phẩm cao cấp a.
Mặc dù chỉ nhìn thấy một phần phương thuốc, nhưng Tiêu Viêm cũng có thể từ trong đó mơ hồ nhìn ra được sự khó khăn trong quá trình luyện chế.