Nguồn: TruyenYY
Thấy tất cả mọi người trong đại điện đều nhìn trên người Tiêu Viêm, Đường Chấn cũng hơi chần chờ một chút, rồi cũng mở miệng nói:
- Vị Nham Kiêu tiểu hữu này, không biết ngươi định thử thật sao?
Hắn tự nhiên cũng biết nơi này không ít người có tâm tính coi kịch vui, nhưng theo hắn thấy thì Tiêu Viêm nếu đã dám đến Phần Viêm cốc thì chắc hẳn cũng có ít bổn sự, dù sao đối với năng lực của Xích Hỏa trưởng lão thì hắn cũng an tâm a.
Ngay bên cạnh Đường Chấn, hồng y nữ tử kia đang khoanh tay trước ngực, đôi mắt đẹp có chút nhìn về Tiêu Viêm, nàng đồng thời cũng muốn biết vị thanh niên được Đường Chấn tán dương kia rốt cuộc có bổn sự gì không, hay chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi.
- Nếu như đã đến Phần Viêm cốc này thì việc khảo thí tất nhiên phải thử một chút.
Dưới mọi ánh mắt soi mói, Tiêu Viêm mỉm cười, chậm rãi gật đầu.
Nghe vậy, một số Luyện Dược đại sư trong đại điện có chút giễu cười trên mặt. Ngay cả bọn họ cũng không chống đỡ được bao lâu dưới Cửu Long Lôi Cương hỏa, huống chi là một tiểu tử còn nhỏ thế kia?
- Nếu như Nham Kiêu tiểu hữu đã có hứng thú thì mời lên đây đi. Nếu như tiểu hữu có thể thông qua thì vừa vặn cùng với Huyễn đại sư đủ số lượng.
Đường Chấn cười cười, đối với dũng khí của Tiêu Viêm thì hắn cũng có chút ngoài ý muốn, bàn tay hơi chà vào nhau, cười nói.
Tiêu Viêm chậm rãi đứng dậy, ánh mắt nhìn vào ngọn lửa màu bạc đang ở giữa không trung đại điện, bàn tay của hắn nắm lại rồi một ngọn lửa màu xanh lượn lờ hiện lên.
Hiện giờ Tiêu Viêm đối với việc khống chế Lưu Ly Tâm Hỏa đã đạt đến trình độ tùy tâm sở dục. Nếu như nói không khách khí thì trong những người ở đây, ngoại trừ Đường Chấn sâu không lường được kia thì cho dù là hai vị trưởng lão khách khanh của Đan Tháp cũng kém hắn trong việc khống chế lửa.
Ngọn lửa xanh biếc vừa xuất hiện thì làm cho một số người trong đại điện nhíu mày lại. Tuy Tiêu Viêm đã cố ý áp chế, nhưng bọn họ vẫn có cảm giác từ trong ngọn lửa đó tỏa ra một độ ấm khôn cùng. Một ngọn lửa mà có độ ấm như thế thì sợ rằng các ngọn lửa do đấu khí ngưng tụ cũng không bằng được đi?
Tuy những Luyện Dược đại sư ở đây đều có ngạo khí nhưng không ai là thằng ngốc cả, bọn họ tự nhiên hiểu được nhiệt độ hiện thời không phải là nhiệt độ chân chính của ngọn lửa đó, còn về phần vì sao Tiêu Viêm lại cố ý áp chế xuống thì bọn họ cũng cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Còn về vị Đường Chấn kia thì ngay khi ngọn lửa xanh biếc xuất hiện thì hắn cũng nhăn mày lại, mắt chăm chú nhìn vào. Trong lúc mơ hồ, hắn có thể cảm giác được ngọn lửa xanh biếc này cũng không hề đơn giản.
Đối với những ánh mắt kia, Tiêu Viêm cũng không để ý, tâm thần vừa động thì một luồng lực lượng linh hồn cũng tiến vào trong ngọn lửa. Ngọn lửa xanh biếc đó hơi động một chút rồi hóa thành một hỏa liên xanh biếc lớn cỡ lòng bàn tay.