Nguồn: TruyenYY
Âm thanh cười quen thuộc làm cho cả thân thể Liễu Kình cứng ngắc lại. Một lát sau hắn cũng hồi phục tinh thần lại, vẻ mặt vẫn khó tin nhìn thanh niên mỉm cười trông có vẻ xa lạ phía trước:
- Ngươi…ngươi là Tiêu Viêm?
Lời này Liễu Kình vừa phát ra thì thân thể mềm mại của Liễu Phỉ ở phía sau cũng chấn động mạnh. Tiêu Viêm, cái tên này đã để lại trong lòng nàng những ấn tượng quá sâu. Năm đó, vị biểu ca Liễu Kình mà nàng luôn tự hào, thiên tài chân chính của Nội Viện cũng đuổi theo không kịp người này…
Mặt trời chói chang chiếu lên khuôn mặt người thanh niên trước mặt, nàng nhìn lên khuôn mặt đó là lòng có chút nao nao, trong lúc nhất thời thì bàn tay ngọc cũng nắm chặt lại, ánh mắt có chút trốn tránh. Năm đó nàng cùng Tiêu Viêm có vài ân oán nhỏ, đó cũng là nguyên nhân làm cho Tiêu Viêm lại Liễu Kình giao thủ với nhau, nhưng kết quả cuối cùng lại làm cho tâm của nàng hoàn toàn sụp đổ. Cho đến bây giờ thì Liễu Phỉ vẫn không thể nào quên được cái thân thể gầy đứng ngạo nghễ trên sân năm đó. Khi đó Tiêu Viêm cũng chỉ là một thiếu niên vừa mới tiến vào nội viện không lâu, nhưng thành tựu của hắn lại làm cho toàn bộ nội viện phải ngước nhìn.
- Thật sự là hắn sao?
Liễu Phỉ khẽ cắn đôi môi đỏ mọng. Từ xưa mỹ nhân luôn yêu anh hùng, Tiêu Viêm chính là người làm cho nàng hiểu được trên thế giới này người giỏi hơn biểu ca mà nàng luôn cho là vô địch còn có rất nhiều. Mà cũng chính hắn là người giúp cho nàng dần dần thu liễm lại cái tính điêu ngoa, ngày càng dịu dàng hơn.
- Diện mạo có chút khác đi, nhưng mà âm thanh của ta cũng không thay đổi a.
Tiêu Viêm cười giang tay, nhìn Liễu Kình một chút, rồi kinh ngạc nói:
- Thất tinh Đấu Hoàng? Rất tốt a, so với Lâm Diễm cũng mạnh hơn không ít.
Nghe được ngữ khí thân thiết này, Liễu Kình rốt cuộc xác định được thân phận người trước mắt, lập tức trong mắt hiện lên vẻ kích động. Ánh mắt cũng nhìn qua Tiêu Viêm một chút, chợt vẻ kích động trên mặt bị kiềm lại, cười khổ nói:
- Ngươi bây giờ chắc đã đột phá đến Đấu Tông rồi?
Cảnh Tiêu Viêm đạp không mà tới lúc nãy hắn cũng nhìn thấy rõ ràng.
Những lời này của Liễu Kình làm cho sắc mặt của mọi người phía sau hơi đổi. Ánh mắt có chút kỳ dị nhìn qua Tiêu Viêm, trẻ tuổi như vậy mà đã là cường giả Đấu Tông cũng hiếm gặp a.
- May mắn thôi.
Tiêu Viêm mỉm cười, cũng không có phủ nhận.
- Ài, vẫn không thể nào đuổi kịp ngươi a. Không hổ là đệ nhất nhân của Nội Viện, không thể không phục ngươi a. Nguồn: htts://webtruyenchu.com
Liễu Kình thở dài một tiếng, năm đó khi hắn bước một chân vào Đấu Vương thì Tiêu Viêm chỉ là một gã Đấu Linh, nhưng chỉ có mấy năm ngắn ngủn mà lại gã lại có thể đạt đến trình độ bây giờ. Thế sự biến hóa như vậy quả thật làm cho người ta có chút khó có thể tiếp nhận.