Nguồn: TruyenYY
Nghe thấy Phong tôn giả nói đến chuyện này, Mộ Thanh Loan c*̃ng chăm chú lắng nghe. Đối với lai lịch c*̉a Tiêu Viêm, nàng c*̃ng vô c*̀ng hiếu kỳ. Phong tôn giả tuy được nói là quan hệ tốt, nhưng có thể có bằng hữu làm cho hắn phải quan tâm như vậy thì nàng chưa bao giờ thấy cả.
Tiêu Viêm nắm chặt quả đấm lại, trong mắt dường như lóe lên mũi nhọn sắc bén. Chờ một lát sau ngăn chặn nổi cảm xúc trong lòng, hắn hít sâu một hơi, nói.
- Phong lão chắc hẳn c*̃ng biết một số việc c*̉a lão sư làm khi xưa a?
- Lúc hắn gặp chuyện thì ta lại hắn không ở c*̀ng một chỗ. Đợi sau khi ta phát hiện thì tên gia hỏa Hàn Phong lại nói là lão già đó lúc luyện đan bị cắn trả, đã tự bạo mà chết rồi. Những lời nói này tất nhiên là ta không tin, ta đã từng hỏi đi hỏi lại hắn nhiều lần nhưng người này cực kỳ giảo hoạt, tránh né vô c*̀ng tinh tế nên ta không hỏi ra được gì cả. Qua mấy lần thì bỗng nhiên người này mất tích tại Trung Châu, tới lúc đó thì ta mới mơ hồ cảm thấy lão già này mất tích chỉ sợ c*̀ng tên Hàn Phong có chút quan hệ, nếu không tại sao hắn phải rời khỏi Trung Châu đến mấy năm mà không có tung tích gì.
Ánh mắt Phong tôn giả nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, nói.
Tiêu Viêm khẽ thở dài một tiếng, thấp giọng nói:
- Lão sư năm đó đích thật là bị Hàn Phong làm hại.
GÀO!!!
Lời này c*̉a Tiêu Viêm vừa ra thì sắc mặt c*̉a Phong tôn giả lập tức âm hàn lại, một cổ sát ý lành lạnh từ trong cơ thể dữ dội tuôn ra, làm cho nhiệt độ c*̉a vùng trời này c*̃ng hạ thấp đi rất nhiều.
- Tên súc sinh này, Dược Trần đã đưa hắn từ một tên hài nhi bị vứt bỏ nuôi đến trưởng thành, hơn nữa còn truyền cho hắn một thân bổn sự, hắn lại dám giết thần sao? Nghiệt súc, lương tâm rõ ràng đã bị chó ăn mà, lúc trước lão phu nên dùng một tay mà chụp chết tên súc sinh này!
Phong tôn giả nổi giận lên, phẫn nộ quát. Nhìn thấy Phong tôn giả nổi giận như vậy, Mộ Thanh Loan liền rụt cổ lại. Phong tôn giả ngày thường đều có bộ dáng tựa gió đằng vân, luôn luôn điềm tĩnh, rất ít khi thấy hắn thất thố như thế.
- Dược Trần?
- Không lẽ đó là bạn sinh tử tri giao c*̉a lão sư, chính là vị các chủ c*̉a Tinh Vẫn các chưa bao giờ lộ diện, Dược Trần Dược tôn giả?
Mộ Thanh Loan đang thấp giọng nói, bỗng nhiên nhớ tới điều gì đó, đôi mắt đẹp nhìn qua Tiêu Viêm, thất thanh nói.4
- Các chủ?
Tiêu Viêm nghe vậy c*̃ng sững sờ vô c*̀ng, hắn c*̃ng không biết sư phụ hắn là các chủ gì cả.
- Tinh Vẫn các đúng là do ta và Dược Trần c*̀ng nhau tạo nên, nhưng mà hắn không có thích làm mấy việc này cho nên đều là do ta chưởng quản cả. Tuy những năm nay hắn mất tích, nhưng vị trí các chủ vẫn còn ở đó. Bởi vì ta biết rõ, lấy bổn sự vốn có c*̉a hắn thì hắn sẽ không dễ dàng mà chết đi đâu.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu. Không ngờ rằng lão sư c*̉a hắn còn có thân phận là Các chủ c*̉a Tinh Vẫn các nữa, nói như vậy thì chẳng phải hắn c*̃ng là một thành viên c*̉a Tinh Vẫn các ư?