Nguồn: TruyenYY
Tiêu Viêm cư nhiên đáp ứng như thế làm cho Phượng Thanh Nhi cùng một ít người cũng phải lặng đi. Sự việc này cũng không phải là trò đùa, nếu như quả thật bị điều tra ra thì chỉ sợ Tiêu Viêm lập tức sẽ bị đưa lên trong danh sách đen của Thiên Yêu Hoàng tộc.
Trong mắt của Phong tôn giả hiện lên vẻ lo lắng, ánh mắt nhìn Tiêu Viêm, trầm giọng nói.
- Không sao chứ?
- Ha ha, Phong lão cứ yên tâm. Thân chính không sợ cái oai của bóng! Cái loại thủ đoạn hắt nước bẩn sau khi thua này trong mấy năm ta đã gặp không ít, cũng không có gì đáng ngại.
Tiêu Viêm mỉm cười gật đầu, nói.
Nghe thấy Tiêu Viêm nói như thế thì Phong tôn giả cũng yên tâm đi rất nhiều. Nếu như người này đã nói như vậy thì hẳn cũng có chút nắm chắc.
Còn Phượng Thanh Nhi ở bên thì đã bị mấy lời này của Tiêu Viêm làm tức giận không ít lên, mặt cười lạnh nói:
- Ngươi cứ việc thể hiện đi. Nếu đến lúc đó quả thật bị ta điều tra ra thì nhất định làm cho ngươi chịu không nổi.
Khóe miệng của Tiêu Viêm khẽ nở một nụ cười quỷ dị, cười nhẹ nói.
- Nếu như mà điều tra không ra thì có lẽ Phượng tiểu thư trước mặt nhiều người như vậy mà xin lỗi ta chứ…
Ánh mắt của Phượng Thanh Nhi lạnh lẽo vô cùng, hừ lạnh một tiếng. Ngón tay ngọc đưa ra rồi lập tức một giọt máu được tích ra rồi phiêu phù trước mặt, trong lúc mơ hồ dường như còn phát ra một chút ánh sáng kỳ dị.
Tiêu Viêm liếc mắt nhìn cái giọt máu này một chút. Tuy giọt máu này có màu đỏ tươi nhưng nếu nhìn kỹ thì có thể thấy trong đó còn có chút màu xanh cực nhạt. Nhìn thấy cảnh này thì Tiêu Viêm dường như có điều suy nghĩ. Máu của cái thây khô thần bí kia hình như cũng có màu xanh, mà còn nồng đậm hơn Phượng Thanh Nhi rất nhiều. Cứ như thế mà xét ra thì xem ra huyết mạch của thây khô thần bí kia còn tinh thuần hơn Phượng Thanh Nhi này.
Nét mặt của Phượng Thanh Nhi khẽ nhíu lại rồi ngón tay ngọc khẽ vẽ một cái đồ án kỳ dị quanh giọt máu. Sau đó tay ngọc vung ra, cái đồ án đó dừng lại trên đầu của Tiêu Viêm, rồi từ trong giọt máu đó phóng thích ra một cỗ ánh sáng màu hồng sắc chậm rãi vây thân thể của Tiêu Viêm kín mít lại.
Ngay lúc cái ánh sáng màu hồng sắc đó bao phủ thì Tiêu Viêm rõ ràng cảm nhận được có một luồng khí lưu khác thường đang chậm rãi quét qua thân thể của mình. Trong lúc mơ hồ có cảm giác như đang bị người nào đó rình mò.
Đối với việc này thì trên mặt của Tiêu Viêm vẫn chưa có biến hóa gì, nhưng trong lòng lại cười lạnh một tiếng, hắn có lòng tin vô cùng.
Mà đám đông thấy Phượng Thanh Nhi ra tay điều tra thì đối với việc Tiêu Viêm có cất giấu cổ hoàng huyết tinh càng thêm tin tưởng…
Ánh sáng màu hồng đó chậm rãi chuyển biến quanh thân thể Tiêu Viêm, đặc biệt tại cái nạp giới ngay ngón tay của Tiêu Viêm thì quét qua rất nhiều lần, nhưng cũng không có dị tượng nào xuất hiện. Mà sắc mặt của Phượng Thanh Nhi giờ phút này cũng ngày càng khó coi hơn.