Nguồn: TruyenYY
Ánh mắt toàn trường lúc này đều đọng lại trên cổ tay của bàn tay trắng như ngọc của Phượng Thanh Nhi, thậm chí chút luồng sát khí hơi hiện lên trên khuôn mặt của Tiêu Viêm cũng không ít người thu vào trong mắt.
Giờ khắc này cả tòa Lôi Sơn cũng yên tĩnh lại. Kết quả trận chiến của những người trẻ tuổi đứng trên đỉnh Bắc vực rốt cuộc ra sao?
Kết quả cuối cùng này đã ra ngoài mọi sự dự liệu của đại đa số mọi người. Thanh danh cùng thực lực của Phượng Thanh Nhi thì hầu như mọi người đều biết, nhưng mà giờ phút này, vị thiên chi kiều nữ trăm năm khó gặp của Phong Lôi các đã thua bởi một người trẻ tuổi tên Tiêu Viêm.
Mà ở trên quãng trường yên tĩnh này cũng đã có nhiều người sắc mặc thoáng trầm xuống, tỷ như Lôi tôn giả kia. Hắn cũng chưa bao giờ ngờ là Phượng Thanh Nhi cư nhiên lại thua ở trên tay của Tiêu Viêm, theo đó mà nói thì…hôm nay không những không thể bắt Tiêu Viêm lại, mà còn lấy thanh danh của Phượng Thanh Nhi ra để giúp hắn nổi danh thêm. Cái này đúng là có chút mùi vị của tiền mất tật mang.
Khắp các phương hướng của Phong Lôi các cũng yên tĩnh không chút tiếng động. Đám người Phí Phiên cũng hai mặt liếc mắt nhìn nhau, sắc mặt cả bọn tuy có chút khó nhìn nhưng cũng không nói gì cả. Thực lực mà Tiêu Viêm thể hiện ra, cho dù là bọn họ thì cũng không khỏi thu lại một chút khinh thị trong lòng lại.
Cùng với sắc mặt âm trầm của đám người Lôi tôn giả thì khuôn mặt của Phong tôn giả lúc này lại tràn đầy vị cười. Biểu hiện hôm nay của Tiêu Viêm đích thật là đã chinh phục được ánh mắt của hắn.
"Ánh mắt bảo thủ của người kia vẫn là độc ác như thế. Cũng không biết là hắn từ đâu mà tìm được tên tiểu tử này…", Phong tôn giả khẽ cười rồi thở dài một tiếng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Ngay lúc mọi ánh mắt của vạn chúng chú ý đến quảng trường thì thân thể mềm mại cùng với bàn tay như ngọc của Phượng Thanh Nhi cũng trở nên cứng ngắc đi nhiều. Trong giọng nói của Tiêu Viêm ẩn chứa một tia sát khí chân thực, làm cho nàng không chút nghi ngờ rằng nếu còn từng bước lấn tới thì người này sẽ hạ thủ thật.
Những mà chút ý vị sợ hãi nhàn nhạt đó vừa xuất hiện thì đã bị một cỗ phẫn nộ cùng khuất nhục thay thế mất. Với thực lực của nàng thì trong bao năm nay có bao giờ bị đối đãi như vậy?
Cắn chặt hai hàm răng trắng ngà, đôi mắt đẹp của Phượng Thanh Nhi căm tức nhìn Tiêu Viêm, giống như là một con phượng hoàng kiêu ngạo vậy. Nhất thời có một loại khí đen quỷ dị từ trong cơ thể chậm rãi tràn ra.
Nhìn thấy Phượng Thanh Nhi này vẫn ngoan cố như trước, trong mắt Tiêu Viêm cũng hiện lên chút hàn ý, Lưu Ly Liên Tâm Hỏa từ bàn tay đột nhiên trào ra, hắn quát khẽ một tiếng.
- Trở về đi.
Ngọn hỏa diễm xanh biếc này bỗng nhiên ào ra tràn tới đụng vào cái luồng khí đen trên thân thể của Phượng Thanh Nhi, hai bên va chạm mãnh liệt vào nhau. Rồi từ trong đôi mắt khiếp sợ của Phượng Thanh Nhi, cái luồng khí đen đó như là đang gặp đại địch vậy, nhanh chóng lui vào trong thân thể nàng ta lại.