Nguồn: TruyenYY
Trên bàn tiệc, lúc Phong tôn giả nhìn thấy bóng Hắc Phượng HSu lưng Phượng Thanh Nhi thì sắc mặt cũng là nhịn không được hơi đổi, ánh mắt nhìn về Lôi tôn giả, thanh âm trầm thấp nói:
- Không nghĩ rằng, nàng lại là tộc nhân Thiên Yêu Hoàng, khó trách ngươi muốn đích thân xuất thủ vì để che giấu thân phận thật sự của nó.
Lôi tôn giả cười cười, trong tiếng cười còn ẩn chứa chút đắc ý, liếc mắt nhìn Tiêu Viêm trong sân, nói.
- Có thể bức Phượng Thanh Nhi phải dùng đến bí kỹ của tộc thì Tiêu Viêm này cũng không phải là hạng tầm thường a.
Phong tôn giả hai mắt híp lại, một tia ý lạnh xẹt qua.
- Ha hả, Phong tôn giả cũng không cần l* m*ng, ngươi có lẽ không sợ Phong Lôi Các ta, nhưng Phượng Thanh Nhi chính là tộc nhân Thiên Yêu Hoàng, nếu như nàng xảy ra chuyện gì, chỉ sợ Thiên Yêu Hoàng sẽ không bỏ qua đâu. Chủng tộc đó bá đạo như thế nào, trong lòng ngươi cũng hiểu rõ, không nên đưa tới cho Tinh Vân các một số phiền toái không cần thiết.
Lôi tôn giả thả nhiên nói.
- Ngươi là đang uy h**p ta?
Phong tôn giả đột nhiên cười nói.
Nhìn Phong tôn giả trên khuôn mặt tươi cười, Lôi tôn giả trong lòng đề phòng. Trong bốn đại tôn giả ở đây thì Phong tôn giả thành danh lâu nhất, hơn nữa kinh nghiệm dịch luyệt cũng lâu nhất. Năm đó khi Lôi tôn giả vẫn là một gã Đấu Tông thì Phong tôn giả đã là một Đấu Tôn có uy danh không tồi tại Trung Châu. Tuy nói hiện giờ hai ngươi thân phận địa vị đã ngang hàng, nhưng đối với người này, Lôi tôn giả cũng là kiêng kị không thôi.
- Cái này có phải là uy h**p hay không, trong lòng ta và ngươi đều hiểu rõ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL
Phong tôn giả liếc mắt Lôi tôn giả một cái, chợt nhìn về giữa sân, cười nhạt nói.
- Việc tiểu nhân ỷ lớn khi nhỏ ta cũng sẽ không làm, hơn nữa trận giao thủ này đến tột cùng là ai thắng ai thua, hiện tại cũng không biết được.
Nghe vậy, đôi mày Lôi tôn giả cũng hơi nhíu nhíu lại, khóe môi hiện lên nụ cười lạnh.
- Chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng Tiêu Viêm là đối thủ của Phượng Thanh Nhi? Một khi Phượng Thanh Nhi thi triển bí kỹ tộc nhân, thì cho dù là một vài trưởng lão có thực lực cực mạnh của Phong Lôi các cũng không thắng nàng được, huống chi là một tên Tiêu Viêm vừa đột phá Đấu Tông không bao lâu?
Phong Tôn Giả cười cười, từ chối cho ý kiến nói.
- Vậy liền xem kết quả cuối cùng đi...
Thấy thế, Lôi tôn giả cũng là cười lớn một tiếng, nói.
- Ngươi đã nói như vậy, vậy liền cho chúng ta đến xem, trận giao phong này, ai có thể cười đến cuối cùng. "
Lúc hai vị bá chủ một phương nói chuyện với nhau trên bàn tiệc, Tiêu Viêm trong sân lúc này tâm tình lại cực kỳ không bình tĩnh, lúc mơ hồ đoán được thân phận của Phượng Thanh Nhi, hắn cũng cảm thấy lo lắng hơn. Khó trách lúc trước thấy đôi cánh Phượng màu sắc rực rỡ của Phượng Thanh Nhi lại có cảm giác quen thuộc đến như vậy, nếu như đem hết da thịt của con chim màu sắc rực rỡ đó…thì không phải hoàn toàn giống cốt dực của mình hay sao.