Nhìn thấy Tiêu Viêm lại có thể không chút nào rụt rè, Phong tôn giả cũng là hơi hơi ngẩn ra, trong ánh mắt thoáng hiện lên vẻ tán thành không dễ dàng phát hiện được, hắn cũng không biết vì sao người này lại có thể làm đệ tử của một người có ánh mắt cao như Dược Trần, nhưng ít ra, chỉ với dũng khí như hiện giờ, cũng đủ để người khâm phục.
Lấy nhãn lực cao của Phong tôn giả, tự nhiên là có thể biết được thực lực của Phượng Thanh Nhi rất mạnh, tuy nói Tiêu Viêm cũng đã đột phá tới Đấu Tông, nhưng trận chiến này ai thắng ai thua, vẫn không thể nào đoán trước được.
Đối với một ít sự tích của Tiêu Viêm, Phong tôn giả cũng là có nghe thấy, nhưng mà theo hắn nghe được, đây là bởi vì có liên quan đến một linh hồn nào đó cường đại, mà hiện giờ đây lại là tỷ thí, cũng lại bị Lôi tôn giả cấm dùng, kể từ đó mà ra thì sức chiến đấu của Tiêu Viêm suy yếu.
Ánh mắt quét qua người của Tiêu Viêm, Phong tôn giả mơ hồ có thể cảm nhận được sự tồn tại của một linh hồn rất mạnh, nhưng lại làm cho hắn thất vọng, bởi vì linh hồn này cũng không phải là của Dược lão.
- Cẩn thận một chút, thưc lực của người này không thường, nếu như ta đoán không sai, sau khi trải qua lần tẩy rửa trên Thiên Sơn Huyết Đàm, nàng cũng đã chân chính tiến vào Đấu Tông, hơn nữa với thân phận của nàng, sức chiến đấu cũng hơn xa những Đấu Tông bình thường.
Phong tôn giả nghiêng đầu nhẹ nhàng dặn dò nói.
- Nếu như không địch lại được, cũng không cần mạnh mẽ kháng cự, thiên phú của Phượng Thanh Nhi, ta đây cũng đã từng chứng kiến, rất nổi bật trong bạn bè đồng trang lứa, mặc đu là Thanh Loan cũng có sự chênh lệch, bại dưới tay nàng, thật ra cũng không phải là việc mất mặt lắm.
Nghe vậy, Tiêu Viêm ngẩn ra, chợt mỉm cười gật gật đầu, Vương Trần kia có thể mượn Thiên Sơn Huyết Đàm mà bước vào bán Đấu Tông, lấy thiên phú kh*ng b* của Phượng Thanh Nhi, có thể đột phá tới Đấu Tông cũng không phải là chuyện tình không có khả năng, nhưng mà cái thân phận theo lời của Phong tôn giả, thật ra có chút làm hắn kinh ngạc.
Đương nhiên, trên mặt gật đầu, thân thể của Tiêu Viêm vẫn cứ hướng tới trước. Phượng Thanh Nhi có cao ngạo của nàng, nhưng Tiêu Viêm hắn cũng có ngạo khí của riêng mình. Hiện giờ mới gặp Phong tôn giả, tuy nói đối phương ra sức bảo vệ mình nhưng chính mình cũng phải có chút biểu hiện để cho người khác đánh giá coi trọng, loại biểu hiện này, thực sự Tiêu Viêm cũng không muốn khoe khoang hay kể ra, theo như hắn suy nghĩ, chính là muốn chứng minh ánh mắt nhìn người của lão sư mà thôi. Đặc biệt là trước mặt Phong tôn giả.
Hít một hơi, bàn tay Tiêu Viêm nắm chặt, Huyền Trọng Xích tối đen đã phá không xuất ra, một khi thân phận đã bại lộ, vậy thì Huyền Trọng Xích cũng có thể tùy ý thi triển.