Thanh âm già nua, nhẹ nhàng vang vọng xoay quanh phía chân trời đỉnh Lôi Sơn. Thanh âm này giống như có một cỗ ma lực, sau khi vang ra làm cho khoảng không gian này hoàn toàn đọng lại. Thần sắc của vô số người tại đây cũng là trong chốc lát sửng sốt, gió nhẹ thổi qua, bị bám lại làm cho dại ra.
Không ai hiểu là rốt cuộc đã xáy ra sự tình gì, nhưng sức nặng khi nói chuyện của Phong tôn giả cũng là vô cùng rõ rang, phân lượng của một gã cường giả đấu tôn, ở đại lục đấu khí này không có ai dám nghi ngờ.
Mà ở quảng trường bên cạnh, Mộ Thanh Loan cũng là khẽ nhếch lên động dung nhìn Phong tôn giả, lòng tràn đầy rung động, đi theo Phong tôn giả tu luyện nhiều năm như vậy, nàng chưa bao giờ thấy qua một người bình tĩnh như Phong tôn giả lại biểu lộ ra vẻ kiên quyết như vậy. Nàng vô cùng hiểu rõ, Phong tôn giả tại thời điểm này nói ra như vậy đại biểu cho việc gì, việc này nếu như giải quyết không tốt, chỉ sợ sẽ cùng Phong Lôi các phải đối lập nhau, tuy rằng Tinh Vân các cũng không sợ Phong Lôi các, nhưng nếu hai thế lực này giao chiến với nhau, sự liên lụy đó sẽ là vô cùng kh*ng b*…Nhưng mà, hậu quả nghiêm trọng như thế, cũng là bởi vì Tiêu Viêm đưa một vật làm cho Phong tôn giả không thể lùi bước.
Vào thời khắc này, mặc dù là nàng, trong đầu nàng cũng có chút nhịn không được mà có chút cảm giác ghen tỵ, chợt đột nhiên nhớ tới Tiêu viêm ở Thiên Mục Sơn Mạch ngày đó đã nói: "Đồ đệ cố nhân?"
Đôi mày thanh tú khẽ cuộn lại, Mộ Thanh Loan có chút mờ mịt, Phong tôn giả tuy nói rằng bạn bè không ít, nhưng những giao tình đó, lại còn chưa đạt tới mức làm phải làm để làm địch của Phong Lôi các, người cố nhân này, rốt cuộc là ai?
Người có suy nghĩ như Mộ Thanh Loan cũng không chỉ có một mình nàng, hầu như mọi người toàn trường, ngoại trừ Tiêu Viêm đều có chút mờ mịt cùng rung động.
Không khí yên tĩnh bao phủ khắp mảnh chân trời này, thậm chí là mây đen bốc lên mấy ngày nay cũng đã hoàn toàn tĩnh lại.
Không khí cứ giằng co như vậy, một thời gian sau, đám người Lôi tôn giả mới chậm rãi hồi phục tinh thần lại, hắn quay đầu qua, ánh mắt tập trung trên người Phong tôn giả, trầm giọng nói:
- Phong tôn giả, ngươi đây là có ý gì?
Trong âm thanh của Lôi tôn giả ẩn hiện chút tức giận, chỉ sợ dù là ai cũng có thể nhận ra.
- Ha ha, Phong tôn giả, có chuyện gì cũng có thể từ từ nói a,
Kiếm tôn giả cũng là ngẩn người, hắn đồng dạng cũng không hiểu vì sao mà Phong tôn giả đột nhiên nhúng tay vào, mà lại đến mức không có đường quay lại.
Hoàng tuyền tôn giả ánh mắt lóe ra, nhưng chưa nói, ngược lại là ở trong lòng cười lạnh một tiếng.
Dưới sự chăm chú của vô số ánh mắt, Phong tôn giả vốn nhắm hai mắt lại, cũng rốt cuộc mở ra, những biểu hiện của ánh mắt đều thu lại sâu trong nội tâm, nhưng hắn cũng không có nói chuyện mà là nhìn thẳng vào thân ảnh Tiêu Viêm thẳng tắp trong không trung, thanh âm khàn khàn nói.
- Ngươi với hắn có quan hệ gì?
Có thể làm cho một cường giả đấu tôn trở nên dao động như thế, mặc cho ai cũng có thể nhận ra, vật mà Tiêu Viêm lúc trước đưa cho Phong tôn giả xem trọng yếu như thế nào.