Nhìn Tiêu Viêm đang bước ra từng bước một thì ở bên ngoài sân đấu vang lên từng tiếng vỗ tay. Mặc kệ Tiêu Viêm có phải đối thủ của Vương Trần hay không, nhưng hắn dám ra đây đối mặt trực tiếp với sự khiêu chiến của Vương Trần thì chỉ riêng phần dũng khí này cũng đủ để người khác thầm khen ngợi.
Trên đài cao, khuôn mặt như cây khô của Hoàng Tuyền Tôn Giả hiện lên một chút ý cười âm lạnh. Mặc dù tiểu tử trước mặt có hơi chút cổ quái nhưng hắn cũng có tin tưởng đối với Vương Trần. Thực lực thật sự của hắn sau khi ngâm qua Thiên Sơn huyết đàm cũng đã bước một chân vào cấp bậc Đấu Tông. Chỉ cần cho hắn đủ thời gian thì việc tiến nhập Đấu Tông cũng không xa. Hơn nữa, mặc dù là ở trước kia, Vương Trần dùng hết thủ đoạn cũng có thể đánh một trận với cường giả Đấu Tông, huống chi là bây giờ.
- Lôi Tôn Giả, chiếm dụng một chút thời gian của đại hội, được chứ?
Hoàng Tuyền Tôn Giả quay đầu lại, nhìn về phía Lôi Tôn Giả nhàn nhạt cười nói.
Nghe vậy, Lôi Tôn Giả cười cười, cũng không từ chối. Mặc dù Tiêu Viêm nhìn qua có chút cổ quái nhưng ở trong lòng Lôi Tôn Giả, sức nặng của hắn rõ ràng còn xa mới bì kịp Hoàng Tuyền Tôn Giả. Một chút thời gian trước mắt này đương nhiên là sẽ để cho.
- Hy vọng không cần kéo dài quá lâu.
Hoàng Tuyền Tôn Giả mỉm cười, ánh mắt chuyển về phía Vương Trần ở trong sân, thản nhiên nói:
- Việc này vốn do ngươi dựng lên, vậy thì từ ngươi đến giải quyết đi. Nếu không hoàn thành, ngươi hẳn là biết hậu quả thế nào.
Nghe Hoàng Tuyền Tôn Giả nói những lời này, bàn tay nắm chủy thủ tối đen của Vương Trần cũng thoáng run rẩy, hơi cúi người về phía Hoàng Tuyền Tôn Giả, trên khuôn mặt hiện lên nụ cười dữ tợn:
- Lão sư cứ việc yên tâm là được. Kẻ này vũ nhục Hoàng Tuyền Các chúng ta, đệ tử nhất định bắt hắn vì thế mà trả giá thật lớn.
Hoàng Tuyền Tôn Giả chậm rãi dựa lưng vào ghế dựa, khẽ gật đầu.
Kiếm Tôn Giả và Phong Tôn Giả ở một bên thấy tình hình như vậy, chân mày hơi nhíu lại nhưng cũng không tiếp tục nói thêm cái gì. Nếu như cứ tiếp tục ngăn cản nữa mà nói, chỉ sợ lão gia hỏa Hoàng Tuyền kia hôm nay thật sự sẽ nổi giận.
Những người dự thi trong sân sau khi nghe được những lời của Lôi Tôn Giả liền tự động lui sang một bên. Tất cả ánh mắt đều nhìn Tiêu Viêm ở giữa sân một cách kỳ quái. Thật không ngờ người kia vậy mà thật sự dám đáp ứng sự khiêu chiến của Vương Trần, thật không biết là điên rồi hay vẫn có chút tin chắc.
Phượng Thanh Nhi khẽ cau mày nhìn thân hình của Tiêu Viêm, đôi bàn tay ngọc vén ngọn tóc trên trán, trong mắt thoáng hiện lên một tia nghi hoặc.
Đại hội tiến hành cũng vì thế mà dừng lại, nhưng bầu không khí trên đỉnh núi vẫn chưa vì vậy mà trở nên hỗn loạn. Từng tiếng hô kiệt lực đến khản giọng ngược lại lại làm cho bầu không khí càng trở nên sôi trào. Rất nhiều người đều muốn biết, đến tột cùng là Tiêu Viêm có thể chống đỡ được dưới tay của Vương Trần hay không. Đương nhiên, trong đó cũng không loại trừ tâm lý muốn nhìn một cảnh khó có thể tưởng tượng ra được.