Thanh âm đột nhiên vang lên bên tai làm cho Lâm Diễm ngẩn ra, suy nghĩ ngưng lại trong chớp mắt. Ánh mắt chợt mở lớn, rồi đột nhiên xoay người. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt xa lạ thì ý mừng như điên trong nháy mắt lại hóa thành ngạc nhiên.
- Xuỵt! Đừng lên tiếng!
Nhìn thấy dáng vẻ ngạc nhiên của Lâm Diễm, Tiêu Viêm khẽ cười, thấp giọng nói.
Tiếp tục nghe được giọng nói quen thuộc này, Lâm Diễm cũng nhanh chóng phản ứng lại. Trong mắt tức tốc hiện lên một chút kích động khó có thể che dấu, nhếch miệng cười, gật đầu, dùng thanh âm chỉ có hai người mới nghe thấy nói:
- Hảo tiểu tử! Ngươi cũng đến Trung Châu rồi sao?
Nhìn thấy sắc mặt kích động của Lâm Diễm, Tiêu Viêm cười cười, khoát tay áo, ý bảo nơi này cũng không phải là chỗ nói chuyện.
Thấy thế, Lâm Diễm cũng thanh tỉnh lại, ánh mắt đảo qua. Biến cố đột nhiên vừa rồi kia rõ ràng đưa tới ánh mắt nhìn chăm chú của toàn trường. Ai cũng có thể nhìn ra Tiêu Viêm đột nhiên tiến lên, lấy thủ đoạn lôi đình cứu người từ trong tay của Vương Trần.
Xung quanh sân rộng cũng có không ít cường giả thủ vệ của Phong Lôi Các. Hiện giờ nhìn thấy hành động như thế của Tiêu Viêm, nhất thời kinh sợ, nhanh như chớp tiến đến. Tiếng hét phẫn nộ trào dâng trên sân rộng:
- Kẻ tới là ai? Vì sao quấy nhiễu đại hội tiến hành?
Hơn mười tên cường giả của Phong Lôi Các, sau lưng mọc hai cánh đấu khí, lơ lửng trên không trung, đem Tiêu Viêm vây vào bên trong. Ánh mắt lạnh lùng, vũ khí sắc bén trong tay ẩn ẩn tản ra ánh sáng lạnh.
Biến cố đột ngột xuất hiện vượt ngoài dự định của Vương Trần. Đến lúc phục hồi lại tinh thần thì ánh mắt âm lãnh liền nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm. Hai thanh chủy thủ đen nhánh trên tay khẽ va chạm với nhau, phát sinh tiếng xèn xẹt lạnh người. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
- Quy củ của đại hội, sau khi nhận thua thì không thể tiếp tục ra tay hạ sát thủ. Nhưng lúc trước kẻ này lại không thèm để ý đến quy tắc. Các vị không đi hỏi hắn, sao còn hỏi ta?
Tiêu Viêm buông bàn tay đang bắt lấy bả vai của Lâm Diễm ra, ngẩng đầu liếc mắt nhìn hơn mười tên cường giả của Phong Lôi Các, thản nhiên nói. Bởi vì không muốn bại lộ thân phận ở chỗ này nên giọng nói của Tiêu Viêm cũng cố ý bị áp chế thành khàn khàn.
Nghe lời nói này của Tiêu Viêm, hơn mười cường giả của Phong Lôi Các cũng sững sờ, liếc mắt nhìn Vương Trần. Một màn vừa rồi bọn họ tất nhiên cũng nhìn thấy, nhưng Vương Trần chính là người của Hoàng Tuyền Các, hơn nữa hiện giờ Hoàng Tuyền Tôn Giả cũng đang ngồi xem ở phía trên. Đám người bọn họ còn có thể làm được gì, đương nhiên chỉ có thể mở một mắt nhắm một mắt. Nhưng chẳng ai ngờ rằng ự nhiên nửa chừng lại xuất hiện một cái Tiêu Viêm, hơn nữa càng làm cho bọn họ không ngờ tới chính là kẻ xông vào kia còn rất không biết điều. Bối cảnh của Vương Trần kia có thể dùng đãi ngộ giống với người thường hay sao?
Nhưng mà, mặc dù trong lòng nghĩ như vậy nhưng bọn hắn đương nhiên sẽ không nói ra chuyện này trước mặt mọi người. Đúng thật là Vương Trần không để ý lý lẽ, Tiêu Viêm ra tay cứu giúp. Mặc dù có chút không hợp quy củ nhưng cũng là hợp tình hợp lý.
- "Một cái phế vật dựa vào vận khí đến được đây mà thôi, giết thì giết, có gì mà không được?