Sơn đạo thật dài, liếc mắt nhìn thật giống như một con mãng xà khổng lồ uốn lượn dọc theo triền núi đi lên, cuối cùng biến mất vào bên trong tầng mây. Đứng tại nơi này chợt khiến cho con người có cái cảm giác rằng mình hết sức nhỏ bé.
Tiêu Viêm không nhanh không chậm từng bước một đi l*n đ*nh núi, hai bên sơn đạo được phủ kín bởi những cây thân gỗ màu bạc, nhìn có chút kì dị. Từ trên xuống dưới không hề có cành lá, thẳng tắp giống như một cây cột trụ. Càng làm cho Tiêu Viêm kinh ngạc hơn chính là trong đại thụ màu bạc tản ra lôi điện lực hết sức nồng đậm, nếu như dùng linh hồn cảm ứng, sẽ thấy được lực lượng lôi điện không ngừng theo từ trên ngọn cổ thụ tràn ra rồi nhập vào biển mây xung quanh mất tăm không thấy bóng dáng.
Dừng bước nhìn một màn này, Tiêu Viêm như có điều suy nghĩ. Lôi Sơn này, lực lượng Phong Lôi kinh khủng như thế hẳn có quan hệ không ít với mấy cái cây này. Có chúng cung cấp lôi lực, thì biển mây trên trời sẽ mãi mãi không tiêu tan, nếu ở đó ở mà tu luyện công pháp lôi thuộc tính thì chẳng khác nào làm chơi ăn thật không chút nói quá, có thể tăng hiệu quả tu luyện lên rất nhiều lần.
Phong Lôi Các tìm ra được địa phương này quả thật là tốt.
Trong lòng thầm tặc tán thưởng một phen, sau đó hắn bước tiếp. Ngay lúc đó, đột nhiên một tiếng hạc kêu thanh thúy trào dâng, mọi người liền nhìn thấy một con Thất thải Hạc thật lớn từ dưới núi bay vút lên, xuyên qua đám mây mù đến tận đỉnh núi.
- Thất thải Hạc thật lớn, ngồi trên nó hẳn là Phượng tiểu thư của Phong Lôi Các rồi
Lúc nhìn thấy Thất thải Hạc, trên sơn đạo liên tục truyền đến những thanh âm cực kì hâm mộ.
Tiêu Viêm đưa mắt nhìn con hạc khổng lồ trên bầu trời kia, hắn không chú ý đến nó mà gắt gao tập trung vào thân ảnh đang ngồi trên lưng. Từ bóng hình xinh đẹp thành thục đoan trang kia mà nói, xác thật là Phượng Thanh Nhi.
Con hạc lớn cũng không vì những tiếng kinh hô kia mà dừng lại, đôi cánh rung mạnh nhất thời vọt vào trong tầng mây biến mất không thấy đâu nữa.
Đợi đến khi cự hạc biến mất, Tiêu Viêm cũng chậm rãi thu hồi ánh mắt, lông mày hơi cau. Nàng ta nhất định có mang trên người vật gì đó che đậy khí tức, nếu không, không có khả năng che đậy được thực lực của mình trước con mắt của Tiêu Viêm hôm nay.
- Xem ra nữ nhân này quả thật không đơn giản! Nếu như gặp phải Phượng Thanh Nhi nhất định sẽ bại lộ!
Tiêu Viêm lộ ra vẻ do dự, khẽ thì thào lẩm bẩm, kẻ mà hắn nhìn không thấu thường là đáng sợ nhất. Ba người Đường Ưng, Vương Trần, Mộ Thanh Loan, mặc dù thực lực cũng rất cường hãn, đều ẩn giấu thực lực, nhưng bọn họ vẫn không khiến cho Tiêu Viêm nảy sinh cảm giác nguy hiểm! Chỉ có Phượng Thanh Nhi này mới làm hắn nhìn không thấu.
- Nếu ta đoán không sai, chỉ sợ này đại hội Tứ phương Các lần này, kẻ thắng cuối cùng sẽ chính là nữ nhân này...