Trong khoảng thời gian kế tiếp Tiêu Viêm mỗi ngày dùng mười giờ để khu trừ đi Thiên Sơn hỏa độc trong người Kim Thạch, mà dưới sự tận lực của hắn, tinh thần Kim Thạch đã càng ngày càng khởi sắc. Bởi vậy, thái độ của lão đối với Tiêu Viêm cũng dần dần chuyển biến từ bình đạm thành khách khí cung kính hơn. Tuy Tiêu Viêm bây giờ vừa mới đột phá tới Đấu Tông không lâu, nhưng hắn lại có thân phận là một Luyện dược sư, mà chừng đó đã đủ để Kim Thạch phải khách khí. Vì thật ra ai cũng biết, có thể quen thân được một Luyện Dược Sư cao giai, đối với mình mà nói sẽ là một đại hảo sự.
Thời gian rãnh rổi, Tiêu Viêm dồn hết tinh lực vào trên cái Ma Độc Ban trong cơ thể. Cái vật quỉ quái này dây dưa với hắn đã lâu, thật như một trái bom hẹn giờ vậy, một ngày còn chưa tháo bỏ đi, là một ngày trong lòng còn lo lắng bất an. Nếu cứ để như thế mãi thì sự không thoải mái một chút nào cả. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Mà trải qua một thời gian nghiên cứu, đối với Ma Độc Ban hắn đã thêm phần thấu triệt, nhưng cũng chính vì thế càng không dám l* m*ng ra tay. Ma Độc Ban này quả thật quá kh*ng b*! Năm đó nếu không phải nhờ Tiểu Y Tiên bố trí phong ấn, chỉ sợ nó sớm đã phát tác rồi. Hiện giờ tuy Tiêu Viêm đã đột phá tới Đấu Tông, nhưng phong ấn này tốt nhất là không nên chủ động bài trừ, đợi đến khi nào nắm thật chắc rồi hãy động thủ vẫn chưa muộn.
Trong căn nhà đá nóng rực như một cái hỏa lò, chính giữa một quầng lửa đang bập bùng cháy là một thùng gỗ thật lớn, Kim Thạch ngồi im không nhúc nhích bên trong làn nước thuốc chỉ lộ ra mỗi cái đầu.
Kim Thạch lúc này tinh thần có vẻ sảng khoái vô cùng. Bất luận là hơi thở hay là ánh mắt cũng không còn tỏ ra mệt mỏi như trước kia. Hiển nhiên trong khoảng thời gian này Tiêu Viêm trừ độc, hiệu quả phi thường khả quan.
Sương mù tràn ngập kéo dài nữa thời thần, rốt cục cũng chậm rãi giảm dần rồi tiêu tán đi. Nước thuốc trong thùng gỗ đã trở nên trong xuốt, dược lực trong đó đều đã thẩm thấu vào trong cơ thể Kim Thạch rồi.
Tiêu Viêm vung tay lên đem Lưu Ly Liên Tâm Hỏa thu vào thể nội, khẽ thở phào nhẹ nhõm. May mà hiện giờ hắn đã đạt đến Đấu Tông cấp bậc, bằng không với thực lực trước kia mà tiến hành khu độc trường kì như thế, chỉ sợ khó có thể thoải mái như thế này được.
Trong chậu gỗ Kim Thạch sau khi mặc lại quần áo bèn nhảy ra, cảm thụ được trong cơ thể tràn ngập sinh cơ bừng bừng, nét mặt già nua cũng hiện lên một chút kinh hỉ. Lão ôm quyền trịnh trọng nói với Tiêu Viêm: