Trong đại điện tối tăm lạnh lẽo âm trầm, Dược Lão tại quầng sáng mờ nhạt nhíu mày liếc nhìn lão già áo tím, không khỏi bật cười:
- Thôn Diệt, ngươi cảm thấy bất an rồi sao?
Nghe Dược Lão nói, lão già áo tím lạnh mặt lại, thản nhiên:
- Dược Trần, ngươi cứ lo cái thân ngươi cho tốt đi! Nếu không phải Điện chủ nhìn trúng trình độ chế thuốc của ngươi, ngươi còn sống đến bây giờ sao?
Dược Lão hơi hơi gật đầu, khiến xiềng xích vang lên một loạt âm thanh rổn rảng, mi mắt chậm rãi buông thõng xuống, cười lạnh:
- Nhưng lão phu cũng không phải cái loại nhu nhược như ngươi.
- Thức thời mới là trang tuấn kiệt, chống lại trong vô vọng mới là biểu hiện của kẻ thất phu. Người có thể so sánh được Luyện dược thuật với ngươi trên cái đại lục Đấu Khí này có lẽ cũng chỉ là mấy lão già bất tử ở Đan Tháp. Nếu ngươi chịu gia nhập Hồn Điện, địa vị của ngươi còn cao hơn cả ta, làm gì cứ phải chịu khổ trong này?
Lão già áo tím chậm rãi nói.
Trên mặt Dược Lão hiện lên một chút châm chọc, nhưng cũng không trả lời.
- Thực lực của Hồn Điện như thế nào chắc ngươi hiểu rõ nhất! Bằng không với ngạo khí của ngươi cũng sẽ không trốn chạy nhiều năm như vậy. Tuy nơi này chỉ là một Phân điện của Hồn Điện, nhưng ngươi nghĩ tên đệ tử kia có thể xông vào đây sao?
Lão già áo tím liên tục cười nhạo.
- Giờ có nói cái gì cũng chỉ phí nước bọt, tất cả cứ đợi đến lúc đó sẽ biết!
Nghe vậy, Dược Lão chỉ nhếch mép cười mỉa mai, ánh mắt vốn đang mờ mịt đục ngầu, bỗng trở nên vô cùng sắc bén.
Thấy thế, lão già áo tím cũng hơi xầm mặt xuống, chợt nghe lão cười lạnh:
- Tên đệ tử kia của ngươi gọi là Tiêu Viêm đúng không? Nếu như ta đoán không sai thì chắc hắn cũng đã ở Trung Châu rồi. Tốt lắm, bổn Tôn sẽ ở đây đợi hắn đến. Có điều trước hết phải xem xem hắn có hi vọng sống sót dưới sự truy sát của Hồn Điện hay không…
Dứt lời, lão già áo tím vung ống tay áo, không gian chợt vặn vẹo, rồi thân mình cứ như thế quỷ dị biến mất.
Nhìn vào chỗ lão già áo tím vừa bỏ đi, Dược lão hơi siết chặt nắm tay, khẽ cười nhạt rồi sau đó hai mắt cũng dần dần khép lại…
Khi âm thanh nói chuyện của hai người vừa tắt, cả tòa đại điện đen kịt khổng lồ một lần nữa chìm vào tĩnh mịch!
Trên đỉnh Thiên Mục Sơn, cơn mưa tầm tả lúc này cũng dần dần ngừng lại. Mặt trời ấm áp từ thiên không lại chiếu rọi sáng bừng cả dãy núi. Không khí sau cơn mưa vô cùng tươi mát.
Bóng người vốn đang lơ lửng bất động ở trên bầu trời một lúc lâu bỗng đột ngột run lên. Đôi mắt đang nhắm nghiền bất chợt mở bừng ra. Trong con mắt đen sâu thẳm, sát ý tuôn trào dữ dội.
- Lão sư, xin chờ con.
Hít sâu một hơi, áp chế sát ý đang ngùn ngụt trong lòng, bàn tay vốn đang nắm chặt của Tiêu Viêm cũng từ từ thả lỏng.