Thân ảnh gầy gò thẳng tắp sừng sững hiện lên trên nền trời. Tuy không hề động đậy, nhưng khí thế mênh mông bàng bạc đã tràn ngập xung quanh, làm cho thiên địa cũng phải rùng rùng chấn động.
Đấu Tông, ranh giới của cường giả chân chính trên đại lục! Nếu có thể thành công bước vào cấp độ này, thì mới có đủ điều kiện căn bản để hô mưa gọi gió ở Trung Châu. Mà Tiêu Viêm hiện giờ, chỉ mới từng ấy tuổi đã có một thành tựu như vậy, dĩ nhiên là cực kỳ oanh động.
Lúc này màn mưa như che phủ cả đất trời ùn ùn phủ xuống, bao trọn cả Thiên Mục Sơn vào bên trong, những thanh âm ầm ầm vang lên không ngừng nghỉ.
Thân ảnh hắn lơ lửng đứng trên hư không. Sau lưng cũng không có hai cánh đấu khí hay Cốt dực xuất hiện. Lăng không mà đi, đây là dấu hiệu đặc thù của cường giả Đấu Tông.
Vô số ánh mắt xuyên qua màn mưa, nhìn thân ảnh vẫn không nhúc nhích trên bầu trời. Nhất thời, toàn bộ Thiên Mục Sơn đều rơi vào tĩnh lặng, chỉ có âm thanh của mưa đập lên lá cây và đá núi, thanh thúy vang vọng.
Trên bầu trời, thân ảnh vẫn lặng yên bất động! Màn mưa khi tiến đến gần thân thể hắn nửa trượng đều tự tiêu tán. Dường như quanh thân Tiêu Viêm có một tầng khí vô hình, rắn chắc che chắn.
Tiêu Viêm giờ phút này, hai mắt nhắm chặt, khí tức cuồng bạo bàng bạc quanh thân, nhìn giống như là một bức thượng cẩm thạch điêu khắc vậy.
- Hắn làm sao vậy?
Nhìn Tiêu Viêm vẫn im lìm bất động, trong mắt Kim Cốc cũng hiện lên một chút kinh ngạc. Như đã nói, hiện giờ Tiêu Viêm trên cơ bản đã tấn giai thành công, thế nhưng tại sao hắn lại bày ra bộ dạng như vậy?
- Tựa hồ như hắn đang ở trong một trạng thái hết sức kì diệu vậy!
Kim Thạch ngần ngừ một chút, rồi đột nhiên nói.
Nghe vậy, Kim Cốc cũng sững sờ, mặc dù thực lực của lão so với Tiêu Viêm còn mạnh hơn, nhưng vẫn không nhìn thấu việc gì đang xảy ra trên người Tiêu Viêm.
- Đợi một chút đi, hắn rất nhanh sẽ tỉnh trở lại.
- Ừm. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Trong khi hai người đang nói chuyện, đôi mắt đang nhắm nghiền của Tiêu Viêm trên bầu trời đã hơi hơi hấp háy. Hỏa ấn im ắng đã lâu trong mi tâm, giờ phút này cư nhiên tản mát ra một ít hỏa mang.
Đối với chuyện đang phát sinh, Tiêu Viêm cũng không quá chú ý! Việc duy nhất hắn có thể cảm nhận được lúc này, chính là khoảnh khắc hắn tiến vào Đấu Tông, Linh hồn tựa hồ vô cùng nhạy cảm. Cùng lúc đó, hắn lại lần nữa nhận ra Hỏa ấn ở bên trong mi tâm lại lưu xuống một cái Linh hồn tàn ấn nhàn nhạt.
Hỏa ấn này được Dược Lão lưu lại trước khi bị bắt, mà việc này cũng không phải lần đầu tiên xuất hiện. Lúc đầu khi tiến vào Đấu Hoàng thì Tiêu Viêm dựa vào ấn ký của Hỏa ấn mà xuyên qua không gian, đến cái đại điện thần bí mà tìm thấy Dược Lão. Nhưng mà lúc đó Linh hồn lực của hắn cũng không quá mạnh, cho nên tình cảnh khi đó cũng vô cùng mơ hồ.
Có kinh nghiệm lần trước, lần này cảm nhận được sự biến hóa của Hỏa ấn thì Tiêu Viêm cũng hiểu được nó có nghĩa là gì. Linh hồn lực trong cơ thể lập tức tập trung lại, rồi chui vào trong Hỏa ấn.