Biến cố đột ngột xuất hiện, khiến cho mọi người cả kinh, đợi đến bọn họ phục hồi tinh thần thì chỉ thấy nam tử áo trắng kia đã ngã xuống đất bất động. Ngoại trừ bốn người Phượng Thanh Nhi, đám người còn lại trong lòng lập tức nổi lên một luồng lạnh lẽo, ánh mắt nhìn Tiêu Viêm đã xuất hiện nét sợ hãi.
Nam tử áo trắng toàn thân mềm oặt nằm dưới tảng đá lớn, trên thân thể vết máu loang lổ, thân thể mơ hồ run rẩy. Một quyền của Tiêu Viêm lúc trước, mặc dù không cần lấy mạng của hắn, nhưng cũng trực tiếp làm cho hắn mất đi khả năng cử động. Lấy thực lực miễn cưỡng đạt tới Thất tinh Đấu Hoàng, căn bản không có khả năng đón đỡ một quyền của Tiêu Viêm.
Đưa mắt lạnh lùng quét nhìn người nầy một cái, Tiêu Viêm chậm rãi xoay người, lãnh ý trên khuôn mặt nhanh chóng tan rã, cúi đầu nhìn mọi người khẽ cười, nhẹ giọng nói:
- Bây giờ, danh ngạch thật vừa vặn a?
Ánh mắt Phượng Thanh Nhi lạnh như băng lướt qua ý đồ trên khuôn mặt Tiêu Viêm, cười lạnh:
- Ngươi thật sự rất là bá đạo, Phong Lôi Các ta làm việc, so ra vẫn còn kém ngươi.
Mặc kệ trong giọng nói Phượng Thanh Nhi có ý trào phúng, Tiêu Viêm cười lớn:
- Cá lớn nuốt cá bé mà thôi, bất quá so với sự bá đạo của Phong Lôi Các, ta quả thật có chút không bằng, một lần xuất động tới mấy cường giả Đấu Tông tiến hành vây giết ta, đại thủ bút bực này, thật đúng là đốt đuốc tìm cũng không thấy nha.
- Nếu không phải Thiên Sơn Huyết Đàm sẽ xuất hiện ngay tức thì, bản thân ta thật muốn thử xem, tại Thiên Mục Sơn, không ngoại lực nào trợ giúp, ngươi có thể đạt tới trình độ nào?
Hàn quang trong con ngươi Phượng Thanh Nhi chớp động.
- Nếu Phượng tiểu thư muốn thực hiện lời nói... tùy thời đều có thể!
Tiêu Viêm lạnh lẽo cười, bộ dáng thờ ơ như phong khinh vân đạm. Thấy vậy Phượng Thanh Nhi liền muốn nổi trận lôi đình, bất quá thoáng nhìn qua bên trong miệng núi lửa, chỉ đành áp chế lửa giận trong lòng. Hiện tại sắp đến lúc Thiên Sơn Huyết Đàm ngưng tụ, nàng phải nắm chắc thời gian đi vào bên trong, sau đó bằng tốc độ nhanh nhất hấp thu năng lượng kỳ dị của Huyết Đàm. Trong Thiên Sơn Huyết Đàm, năng lượng cũng hữu hạn, hấp thụ nhiều chút nào hay chút đó, nói không chừng chỉ một chút như vậy, lại có thể quyết định sự thành bại đột phá Đấu Hoàng tiến đến Đấu Tông.
Nhìn thấy Phượng Thanh Nhi không tiếp tục nhiều chuyện, Tiêu Viêm cũng không để ý tới nàng nữa, chậm rãi đi tới bên cạnh Nạp Lan Yên Nhiên, cười nói:
- Không có việc gì chứ?
Kinh ngạc nhìn khuôn mặt đang tươi cười đó, trong giây lát, đột nhiên Nạp Lan Yên Nhiên cảm thấy chóp mũi có chút chua xót, cảm giác được một người nam nhân bảo hộ, tựa hồ hoàn toàn không giống với cảm giác mà Vân Vận cho nàng, kiên định mà an ổn. Ở nơi này, đứng sau bóng lưng gầy gò kia, nàng tựa hồ có thể an toàn triệt để.