Nghe Tiêu Viêm nói thế, khẩu khí Kim Thạch cũng hơi hơi nới lỏng, cùng Kim Cốc bên cạnh liếc nhau một cái, khẽ ngập ngừng rồi chậm rãi nói:
-Thiên Sơn Huyết Đàm xác thật có công hiệu giúp đột phá bình cảnh, nhưng tỷ lệ này lại không quá lớn, hơn nữa chỉ đối với người tại Đấu Hoàng đỉnh dừng lại một thời gian ngắn mới có tác dụng. Ta xem thực lực của ngươi tựa hồ mới tiến vào cấp độ Cửu tinh không lâu, bởi vậy, mặc dù ngươi tiến nhập Thiên Sơn Huyết Đàm, nhưng muốn mượn lần này đột phá tới Đấu Tông, khó khăn cũng không nhỏ.
Tiêu Viêm gật đầu, đây chính là điều trong lòng hắn đang băn khoăn, đối với Thiên Sơn Huyết Đàm, hắn khá trọng thị, nếu không, cũng sẽ không mạo hiểm đùa giỡn trước nguy cơ bị Phong Lôi Các bắt đi mà đến nơi này.
- Vậy theo ý Kim Thạch tiền bối thì..?
Tiêu Viêm ngón tay nhẹ nhàng ma sát lên bàn đá, áp chế sự hưng phấn đang dâng trong lòng lúc trước, thấp giọng nói.
- Miệng núi lửa trên đỉnh kia, chính là nơi năng lượng Thiên Mục Sơn nồng nặc nhất. Mà Thiên Sơn Huyết Đàm lại càng do năng lượng cực kỳ khổng lồ ngưng tụ mà thành, nhưng đó cũng chưa phải là chỗ tuyệt diệu nhất của Thiên Sơn Huyết Đàm!
Kim Thạch ánh mắt tập trung phía trên miệng núi lửa thật lớn kia, trầm giọng:
- Mỗi một lần năng lượng triều tịch, tuy nói hầu hết đều ngưng tụ trở thành chất lỏng màu đỏ trong Thiên Sơn Huyết Đàm, nhưng sẽ có một phần nhỏ lại lắng đọng xuống tận chỗ sâu nhất của Huyết Đàm. Phần năng lượng này mặc dù rất thưa thớt, nhưng theo năm tháng ngưng tụ, lại vô cùng tinh thuần. Nhưng mà cũng thật đáng tiếc, nơi đó mặc dù có bảo tàng rất lớn, nhưng cũng là địa phương mà hỏa độc nồng nặc nhất.
Nói đến câu cuối cùng, vẻ tiếc nuối trên khuôn mặt Kim Thạch, tựa hồ trở nên nồng đậm không ít.
- Kim Thạch tiền bối! Thiên Sơn hỏa độc trong cơ thể ngài, chẳng lẽ chính là tại đó dính phải?
Tiêu Viêm sắc mặt hơi đổi, nói.
Kim Thạch thở dài một tiếng, gật gật đầu.
- Lấy thực lực Kim Thạch tiền bối, còn chống chọi không lại sự ăn mòn của Thiên Sơn hỏa độc, Tiêu Viêm này thực lực bất quá mới Cửu tinh Đấu Hoàng, thì làm sao có thể chịu được?
Tiêu Viêm nhịn không được cau mày nói.
- Đối với những người khác mà nói, xác thật không dám xông vào dưới đáy Thiên Sơn Huyết Đàm, nhưng đối với người có được Dị Hỏa như ngươi, thì không xem đó là khó khăn quá lớn! Thiên Sơn hỏa độc mặc dù quấn lấy người ta như đỉa đói, nhưng đối với Dị Hỏa, lại không có nửa điểm uy h**p.
Kim Thạch cười cười.
Nghe vậy, Tiêu Viêm không khỏi nhướng mày, từ sau khi đi vào Thiên Nhật Sơn, hắn chưa từng hiển lộ ra Dị Hỏa, Kim Thạch như thế nào biết được hắn là người mang Dị Hỏa?
- Cái mũi của Phệ Kim Thử Tộc ta rất nhạy bén, đối với cảm ứng năng lượng trong cơ thể, vô cùng mẫn cảm. Ta cũng không phải lần đầu tiên trông thấy Dị Hỏa, tự nhiên biết nó có mùi vị kh*ng b* cỡ nào.