Khi bàn chân Tiêu Viêm đạp lên, Phệ Kim Thử dày đặc ở chung quanh thang đá nhất thời mở ra, lông mao trên người cũng lần nữa dựng đứng lên.
Âm ba cường hãn lặng yên xuất hiện, làm cho phiến năng lượng này nhanh chóng trở nên sóng dậy ba đào. Nhìn Tiêu Viêm đi vào thang đá, Nạp Lan Yên Nhiên đành cắn răng nhấc chân đi theo.
"Đi theo ta" Tiêu Viêm con mắt chăm chú nhìn Phệ Kim Thử chung quanh thang đá, trong nháy mắt giữa cổ hổng mạnh mẽ truyền ra một đạo tiếng gầm, tiếng hô vừa dứt, bàn chân hung hăng đập mạnh trên mặt đất, thân hình hưu một tiếng liền hóa thành một đạo ánh sáng, nhanh như chớp hướng đỉnh núi mà đi. Theo sau đó là Nạp Lan Yên Nhiên cũng đem đấu khí trong cơ thể thúc dục đến cực hạn, liều mạng thi triển tốc độ, theo sát sau lưng Tiêu Viêm.
Nhìn thấy hai người Tiêu Viêm bắt đầu tăng tốc, trên bình đài cho đến bốn người trên đỉnh núi nhanh chóng đem điều này thu vào mắt. Từ xưa cho đến bây giờ, còn chưa có tiền lệ có hơn một người mà vượt qua sấm quan thành công, bởi vậy bọn họ cũng rất rõ, cái gọi là Thử Triều Âm Ba Trận này là theo số lượng mà quyết định tăng uy lực lên bao nhiêu. Hiện giờ Tiêu Viêm hai người đã xông vào trận, uy lực của âm ba kia tự nhiên cũng tăng gấp hai lần ở thời điểm bình thường, dưới âm ba bực này đánh sâu vào, chỉ sợ cho dù đám người Phượng Thanh Nhi muốn thông qua cũng sẽ gặp khó khăn vài lần.
Bởi vậy, không ít người đối Tiêu Viêm xông qua sấm quan lần này đều không ôm tin tưởng quá lớn, nếu nói hắn chỉ có một người một mình … có thể sẽ có vài phần cơ hội, nhưng hiện giờ còn mang theo thêm một người, kết quả kia … Xèo xèo!!!
Phía trên thang đá, đợi cho hai người Tiêu Viêm chạy đi được một khoảng trăm mét, âm ba chói tai ở chung quanh kia liền nhanh chóng ngưng tụ, rốt cục như loại gió lốc, mạnh mẽ từ trên trời đổ ầm xuống, không chổ nào là không xâm nhập vào bên trong cơ thể Tiêu Viêm.
Âm ba đánh úp, Tiêu Viêm cùng Nạp Lan Yên Nhiên thân thể dường như xuất hiện cứng ngắc cùng một lúc, bất quá Tiêu Viêm thế nhưng tốt hơn nhiều, dựa vào đấu khí mạnh mẽ mà cứng rắn ngạnh kháng, Tuy, tốc độ hơi có chút chậm lại, cuối cùng cũng chống đỡ được. Nhưng mà Nạp Lan Yên Nhiên phía sau khuôn mặt khẽ trắng bệch, tốc độ nhanh chóng giảm thấp xuống, âm ba chói tai làm cho linh hồn của nàng xuất hiện từng cảm giác đau đớn, trong cơ thể đấu khí cũng đã bắt đầu hỗn loạn.
Nhanh cắn chặt hai hàm răng trắng ngà. Nạp Lan Yên Nhiên nhìn bóng dáng Tiêu Viêm phía trước cách đó không xa, cố nén một cổ linh hồn đau đớn, đấu khí trong cơ thể không hề giữ lại một chút mà đều tuôn ra, hình thành phòng ngự tại chung quanh thân thể, liều mạng ngăn cản công kích của âm ba.
Trên thang đá thật dài kia, hai đạo thân ảnh một trước một sau cấp tốc thoáng hiện, âm ba giống như thực chất ùn ùn kéo đến, cơ hồ tràn ngập mỗi một tấc không gian chung quanh, hai người Tiêu Viêm mỗi lần đi tới, đều tiêu hao không ít đấu khí mới có thể đạt tới mục đích.