Nhìn địa phương mà Vương Trần biến mất, Tiêu Viêm không khỏi cười lạnh một tiếng. Không hổ đều là người của "Tứ phương các", không ngờ rằng ngay cả lời nói hung ác cũng giống nhau như vậy.
Đứng ở phía sau người Tiêu Viêm, Nạp Lan Yên Nhiên nhìn Vương Trần sau khi tiếp xúc ngắn ngủi với Tiêu Viêm liền nhanh chóng lui lại, trong đôi mắt đẹp cũng có chút kinh ngạc. Danh tiếng của Vương Trần cũng có chút vang dội, ở trong những người đồng lứa dường như khó có đối thủ. Hơn nữa người này trời sinh thị sát hiếu chiến, thiên phú tu luyện lại kiệt xuất, thực lực tiến triển cũng khá nhanh. Thêm vào đó lại hay dựa vào thế lực của Hoàng Tuyền các, ngày thường thích nhất là giao thủ với một số cường giả cấp bậc Đấu Tông. Người khác kiêng kị thế lực của Hoàng Tuyền các nên không dám hạ sát thủ với hắn. Cũng bởi vì thế, dần dần làm cho danh tiếng của Vương Trần càng ngày càng vang. Càng về sau, gần như đồn rằng hắn có thực lực giao thủ với cường giả Đấu Tông, cũng không biết đến tột cùng là thật hay giả!
Nhưng mặc kệ thật giả thế nào, thực lực của Vương Trần này cũng không có gì hoài nghi. Nhưng Nạp Lan Yên Nhiên không ngờ rằng, hiện tại mới chỉ giao thủ một hiệp ngắn ngủi mà cái tên thị sát b**n th** này cư nhiên lại bị Tiêu Viêm làm cho kinh sợ mà thối lui.
Tiêu Viêm cũng không biết giờ phút này trong lòng Nạp Lan Yên Nhiên khiếp sợ thế nào, ánh mắt chuyển hướng nhìn ba người Hoàng Thiên cách đó không xa, lạnh nhạt nói:
- Còn chưa cút?
Nghe vậy thì ba người Hoàng Thiên nhất thời từ trên mặt đất giãy dụa đứng lên, giống như được đại xá, chật vật chạy trốn. Vương Trần thối lui cũng đã khiến cho bọn hắn hoàn toàn mất đi tin tưởng chống lại Tiêu Viêm. Có thể đem Vương Trần thanh danh hiển hách kinh sợ lùi lại, thực lực của người này đã đạt đến trình độ không phải bọn hắn có thể chống đỡ.
Nhìn ba người Hoàng Thiên chật vật thoát đi, lúc này Tiêu Viêm mới khẽ thở ra một hơi, xoay người, ánh mắt nhìn Nạp Lan Yên nhiên. Trong lúc nhất thời lại không biết nên nói cái gì, bầu không khí lập tức trở nên có chút xấu hổ, trầm mặc.
Đối với không khí trầm mặc như vậy, Nạp Lan Yên Nhiên cũng không nói gì, ngọc thủ nhẹ nhàng v**t v* bộ lông mềm mại của Bạch hồ, mí mắt hạ xuống.
- Khụ! Ngươi… Ngươi cũng muốn đi đến Thiên Sơn huyết đàm?
Trầm mặc kéo dài một lúc lâu sau, Tiêu Viêm rốt cuộc ho khan một tiếng, mở miệng nói.
- Ừ! Mặc dù biết thực lực của ta muốn lọt vào con số mười người là rất khó, nhưng mà đến một lần cũng coi như lịch lãm đi!
Nạp Lan Yên Nhiên gật gật đầu, thấp giọng nói.
Tiêu Viêm xoa xoa bàn tay, đột nhiên có chút khó nói, chần chờ một lát sau mới lại nói:
- Ngươi… tại sao ngươi lại đi một mình tới chỗ này?
Đôi tay v**t v* Bạch hồ có chút dừng lại, Nạp Lan Yên Nhiên nâng đôi mắt đẹp, nhìn thẳng Tiêu Viêm nói:
- Lão sư đang bế quan tu luyện, bởi vậy bản thân ta tự đi khảo luyện một phen.