Nhìn khuôn mặt xinh đẹp tràn ngập khó tin, Tiêu Viêm cũng hơi mỉm cười, giọng nói hòa hoãn hơn vài phần, nhẹ giọng hỏi:
- Không sao chứ?
Những chuyện năm đó, từ khoảnh khắc Vân Lam tông giải tán đều đã tan thành mây khói. Tiêu Viêm cũng không phải là kẻ lòng dạ hẹp hòi. Những chuyện kia cũng đã dần dần quên đi. Đến bây giờ nghĩ lại, thì c*̃ng tóm gọn trong một câu: tuổi trẻ khinh cuồng.
Đối với giọng điệu nhu hòa như vậy của Tiêu Viêm, Nạp Lan Yên Nhiên cũng có chút ngây người. Nàng dường như rất ít khi nhìn thấy Tiêu Viêm nói chuyện bình thản với nàng như vậy. Dù sao nàng cũng biết, chuyện năm đó đối với nam tử có lòng tự trọng rất mạnh này đã tạo thành phiền nhiễu và thương tổn đến nhường nào.
- Không có việc gì, cũng nhờ ngươi!
Chớp chớp mắt, Nạp Lan Yên Nhiên lắc lắc đầu, thấp giọng nói.
- Xem ra vị bằng hữu này thật sự nghĩ diễn một lần anh hùng cứu mỹ nhân sao?
Thấy Tiêu Viêm từ đầu đến cuối không hề để ý đến bản thân mình, sắc mặt của ba vị nam tử áo vàng cũng hơi hơi trầm xuống. Kẻ lúc trước tự xưng là Hoàng Thiên âm trầm nói.
- Cút đi!
Ánh mắt Tiêu Viêm không hề di chuyển, nhẹ giọng nói một câu, sau đó chậm rãi đi đến bên cạnh Nạp Lan Yên Nhiên, liếc mắt nhìn năng lượng màu đen đang quấn quanh thân thể nàng, không khỏi khẽ cười lạnh một tiếng:
- Đấu khí Ám thuộc tính, thật đúng là hiếm thấy! Nhưng mà lấy thực lực của ngươi không ngờ lại còn ra tay đánh lén. Thật sự là làm cho người ta khinh thường.
Vừa nói xong, bàn tay Tiêu Viêm liền bắt lấy cổ tay tuyết trắng của Nạp Lan Yên Nhiên. Trên đầu ngón tay bỗng hiện liên một ngọn lửa màu xanh biếc, chợt điểm đến nhanh như chớp.
Đối mặt với đầu ngón tay nhanh chóng điểm đến, năng lượng màu đen quấn quanh thân thể của Nạp Lan Yên Nhiên kia giống như tuyết đọng gặp lửa cháy, nhanh chóng hòa tan.
Trên cành cây, nam tử mặc áo vàng sẫm nheo mắt nhìn Tiêu Viêm ở phía dưới, đặc biệt khi nhìn thấy Tiêu Viêm cư nhiên lại có thể dễ dàng đuổi đi năng lượng màu đen trên thân của Nạp Lan Yên Nhiên thì đồng tử cũng không khỏi hơi co lại.
Theo sự biến mất c*̉a năng lượng màu đen trên thân thì thân thể của Nạp Lan Yên Nhiên cũng khôi phục tự do, đôi tay ngọc khẽ giãy dụa. Thấy vậy Tiêu Viêm cũng vội vàng buông tay ra, vừa muốn nói thì sắc mặt Nạp Lan Yên Nhiên lại hơi thay đổi, gấp giọng nói:
- Cẩn thận!
Nhìn thẳng đối mặt với Nạp Lan Yên Nhiên, Tiêu Viêm khẽ cười, thân hình đột nhiên dịch chuyển, trong tay hiện lên trọng xích, xen lẫn theo kình phong hùng hồn, mạnh mẽ công kích về phía sau.
Răng rắc!
Trọng xích mạnh mẽ đánh lên trường thương, lực đạo cương mãnh trực tiếp chấn nát trường thương. Thấy vậy, trong lòng ba người Hoàng Thiên xuất hiện một mảnh kinh hãi, vứt bỏ thanh trường thương trong tay, nhanh chóng lui về phía sau.
Ánh mắt Tiêu Viêm lạnh nhạt liếc nhìn ba người một cái, trọng xích trong tay cắm xuống mặt đất. Bàn chân đạp mạnh một cái, tiếng sấm và gió gào vang lên, mà thân hình lại biến mất một cách quỷ dị không thấy nữa.