Trong một mảnh đất trống ở rừng rậm, hơn mười mai quang thạch được gắn trên thân cây ở xung quanh, phóng ra ánh sáng làm cho khu vực này hơi sáng lên. Mà trong nồng đậm trước khi bay vào trong mảnh đất có đại chiến đã bị thổi bay ra ngoài. Bởi vậy cũng làm cho tầm mắt ở địa phương này trở nên rõ ràng rất nhiều.
Giữa đất trống, có năm bóng người, bốn nam một nữ, khí thế đều không kém, hiển nhiên không phải kẻ yếu.
Thân ảnh của bốn nam tử, trong đó có một vị nam tử mặc quần áo màu vàng sẫm, hơn nữa trên mặt có một vết sẹo dài, đang ngồi trên nhánh cây, hơi dựa vào thân cây phía bên trái, ánh mắt lười nhác đảo qua phía dưới, chợt thản nhiên nói:
- Nhanh lên một chút!
Ba gã nam tử trên đất nghe thấy người này nói, nhất thời vội vàng gật gật đầu. Ba người này đều mặc áo bào màu vàng, trên ngực của ba người đều đeo một cái huy chương giống nhau, xem ra là thuộc cùng một loại thế lực.
- Đem Thông Linh Bạch Hồ giao ra đây đi. Chuyện lạt thủ tồi hoa chúng ta không phải là chưa từng làm.
Nữ tử tay cầm trường kiếm, quần áo màu xanh nhạt bao quanh thân thể lung linh mềm mại. Dáng người đầy đặn cực kỳ khiến người khác tâm động, mái tóc đen dài được thắt tùy ý bằng một dây tơ lụa màu xanh, thả xuống tận kiều đồn ( cái này là mông… ^^!) Khuôn mặt trẻ tuổi xinh đẹp kia cũng không xa lạ gì, rõ ràng là Nạp Lan Yên Nhiên, người năm đó cùng Vân Vận rời khỏi đế quốc Gia Mã.
Mấy năm thời gian trôi qua, hiện giờ Nạp Lan Yên Nhiên đã không có ngây ngô như năm đó, trong lúc giơ tay nhấc chân đều tản ra một sự thành thục hấp dẫn mê người. Nữ tử ngang ngược năm đó, hiện giờ cũng thật sự lớn lên khuynh quốc khuynh thành.
Trên vai Nạp Lan Yên Nhiên có một con hồ ly nhỏ xinh màu trắng. Con hồ ly này long trắng như tuyết, cực kỳ nhu thuận. Vừa đưa mắt nhìn liền có loại cảm giác khiến người ta yêu thích không buông tay. Đối với nữ nhân mà nói, tiểu hồ ly khả ái như thế, có lực hấp dẫn không nhỏ.
Giờ phút này, một đôi mắt linh động của bạch hồ không ngừng chuyển động, giống như vì trên người ba kẻ đối diện tràn ngập sát khí mà một thân lông trắng như tuyết đang có một chút dấu hiệu run rẩy, thanh âm y nha nho nhỏ từ trong miệng truyền ra.
Giống như cảm nhận được sự sợ hãi của tiểu bạch hồ, tay ngọc của Nạp Lan Yên Nhiên nhẹ nhàng vuốt một chút đầu của nó, sau đó chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đẹp băng hàn nhìn chằm chàm ba người ở đối diện, bàn tay tay mềm nắm chặt trường kiếm. Kiếm khí sắc bén chậm rãi trào ra, hai chữ lạnh như băng cũng từ trong miệng nhẹ nhàng phun ra:
- Nằm mơ!
- Hắc hắc! Thật sự là mỹ nhân quật cường, nhưng mà lại có chút ngu xuẩn. Lấy thực lực Ngũ tinh Đấu Hoàng của ngươi thì đừng có mơ tưởng đào thoát khỏi tay của ba chúng ta. Ngoan ngoãn giao ra Bạch hồ, nếu không, ta không ngại hưởng thụ một chút mỹ nhân có bao nhiêu khiến người khác mất hồn.