Thấy bản thân bị phát hiện, Tiêu Viêm cũng không hề ẩn trốn nữa, thân hình hiện ra, ánh mắt lướt qua người của nam tử áo đen, cười nói:
- Đi ngang qua mà thôi, các hạ không cần khẩn trương.
Nam tử áo đen ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Tiêu Viêm. Đối phương thoạt nhìn dường như còn trẻ tuổi hơn cả hắn. Nhưng bằng vào cảm giác nhạy bén được rèn luyện nhiều năm qua việc chiến đấu với người khác, hắn mơ hồ cảm thấy một cổ cảm giác nguy hiểm rất nhỏ, ngay lập tức trong lòng cũng hơi hơi kinh hãi. Tuy nói rằng hắn cũng biết rõ, những người tới được nơi này, tất cả đều có bản lĩnh. Thế nhưng người có thể khiến cho hắn cảm giác được một tia nguy hiểm cũng không có nhiều.
- Tại hạ là Đường Ưng của Vạn Kiếm các! Trông các hạ thật lạ mặt?
Thanh niên áo đen hướng về phía Tiêu Viêm chắp tay, mở miệng nói. Cường giả trẻ tuổi ở Trung Châu Bắc vực hắn đều có chút nghe qua. Nhưng người ở trước mặt này thật sự là mới thấy lần đầu.
- Vạn Kiếm các?
Nghe được danh hiệu này, trong lòng Tiêu Viêm cũng cảm thấy kinh ngạc. Không ngờ tới gặp phải một người thì lại là người của Vạn Kiếm các. Hơn nữa danh tiếng của Đường Ưng này, lúc còn ở ngoài sơn mạch hắn cũng từng nghe nói qua, cũng là một nhân tài tuổi trẻ kiệt xuất giống như vị Phượng tiểu thư của Phong Lôi các kia. Thoáng chần chờ một chút, Tiêu Viêm cũng ôm quyền, đáp lại:
- Tiêu Viêm!
- Tiêu Viêm?
Nghe đến hai chữ này, khuôn mặt lạnh lùng của Đường Ưng nhất thời xét qua một tia kinh hãi, nhìn Tiêu Viêm, nói:
- Chính là người Tiêu Viêm gần đây nhất gây nháo ầm ĩ cùng Phong Lôi các?
Tiêu Viêm cười cười, đạm nhiên nói:
- Chỉ là có một chút xung đột mà thôi, tiểu đánh tiểu nháo.
Nghe thấy Tiêu Viêm gián tiếp thừa nhận như vậy, ánh mắt của Đường Ưng nhìn về phía hắn không khỏi có chút biến hóa. Chuyện của Tiêu Viêm đối đầu cùng Phong Lôi các trong khoảng thời gian này hắn tự nhiên là biết đến. Có thể phá vỡ Cửu Thiên Lôi Ngục trận do ba vị trưởng lão cầm đầu, thực lực như thế mặc dù trong lời đồn đại là người này mượn dùng lực lượng khác mới có thể làm được, nhưng như vậy cũng đã rất được rồi. Xem ra tranh đấu ở Thiên Sơn huyết đàm lần này, ngoài người của ba các kia ra thì lại có thêm một kình địch.
- Tiểu đánh tiểu nháo mà lại có thể dẫn ra lão yêu quái cỡ Phí Thiên!
Đường Ưng nhìn qua cũng không phải là ngươi hay nói, tùy ý nói vài câu sau đó cũng không muốn dừng lại lâu, liền nói:
- Bây giờ cũng không phải là lúc nói chuyện phiếm. Hy vọng ở Thiên Sơn đài có thể gặp lại các hạ. Đến lúc đó có lẽ có thể hợp tác một chút!
Tiếng nói vừa dứt, cũng không đợi Tiêu Viêm đáp lời, thân hình Đường Ưng chợt động, nhanh chóng lùi vào trong sương mù dày đặc, trong chớp mắt liền biến mất không thấy gì nữa.
Nhìn thấy người này đi nhanh như vậy, Tiêu Viêm cũng bất đắc dĩ lắc đầu. Đám người này tâm lý đề phòng đều rất nặng. Hắn thật ra muốn tìm một người biết đường để đi cùng, nhưng mà người ta lại không muốn đem tài nguyên ra dùng chung. Nghĩ lại cũng đúng, nếu có thêm một người đến được Thiên Sơn huyết đàm, vậy thì lại thêm một đối thủ cạnh tranh. Làm gì có người nào không có việc gì làm lại tìm thêm cho mình một đối thủ.