Ở bên ngoài Hóa Cốt Thành, một đạo lưu quang như thiểm điệm xẹt qua, chỉ trong chớp mắt đã lao vào trong sơn mạch liên miên ở bên ngoài thành.
Đem cốt dực thi triển đến mức tận cùng, tốc độ Tiêu Viêm cũng tăng lên đến một trình độ kh*ng b*. Thân hình hắn thoáng hiện, sắc mặt cũng hiện lên nét âm trầm, mặc dù không nhận thấy được Phí Thiên kia đuổi theo sau, nhưng hắn cũng không cho rằng lão già nhìn qua có vẻ trẻ trung kia, lại có thể dễ dàng buông tha cho hắn như vậy.
"Lão gia hỏa này làm sao có thể tìm thấy ta nhanh vậy chứ? Trong khoảng thời gian này ta luôn chạy bên trong thâm sơn rừng già mà, không có khả năng bị người của Phong Lôi Các phát hiện ra được?"
Trong lòng Tiêu Viêm cũng xuất hiện nghi hoặc, Trung Châu Bắc Vực to lớn như thế, dù cho lão kia có bổn sự lớn hơn nữa, cũng không có khả năng cứ như vậy vô duyên vô cớ đem bản thân mình từ trong biển người tìm ra được? Hơn nữa nhìn bộ dáng lúc nãy của lão, rõ ràng là đã sớm biết trước phương vị hiện tại của mình, chẳng lẽ hôm qua khi mình vào thành đã bị các thám tử của Phong Lôi Các phát hiện ra sao? Nhưng nơi này dù sao cũng cách xa phạm vị thế lực của Phong Lôi Các, nếu bị phát hiện cũng vẻn vẹn chỉ mới có một ngày, làm sao có thể đem thông tin truyền về Phong Lôi Các - Bắc nhanh như vậy được chứ.
Trong lòng nảy sinh nghi hoặc trùng trùng, Tiêu Viêm không khỏi nhận thấy một luồng nguy cơ, lão gia hoả kia nhìn thì nhẹ nhàng từ tốn như thế, nhưng thật sự lại đem đến cho hắn một loại cảm giác nguy hiểm, loại cảm giác này hắn chỉ gặp ở hai vị Thiên Bách Nhị Lão ở Nội Viện cùng Địa Ma lão quỷ thôi, mà những người này đều có thực lực sâu không thể lường.
"Xét thực lực của lão ít nhất cũng phải bát tinh Đấu Tông, cho dù ta có mượn lực lượng của Thiên Hỏa Tôn Giả cũng khó có thể chính diện chống lại lão, trừ khi sử dụng Hủy Diệt Hỏa Liên, nhưng nó là con bài chưa lật bảo mệnh cuối cùng, nên nếu không phải bất đắc dĩ, vẫn không thi triển ra thì tốt hơn…"
Ý niệm trong lòng Tiêu Viêm nhanh chóng vận chuyển, nhưng tốc độ bay cũng không chậm lại chút nào, trong chớp mắt liền biến mất tại cuối chân trời.
"Lão gia hỏa này thật sự buông tha không truy đuổi theo ta sao?" Lại tiếp tục điên cuồng bay đi hơn mười phút nữa, nhìn thấy vẫn như trước không có ai đuổi theo, đôi lông mày của Tiêu Viêm không khỏi nhăn càng chặt hơn, thấp giọng lẩm bẩm.
"Lão phu đã nói rồi, ngươi chạy không thoát được đâu"
Khi Tiêu Viêm vừa thấp giọng tự nói, thì một đạo tiếng cười nhàn nhạt đột nhiên từ phía trước cách đó không xa truyền đến, thân thể Tiêu Viêm đột nhiên ngưng đọng lại, mãnh liệt ngẩng đầu lên, đồng tử hơi co lại dán chặt vào trên đỉnh của một tòa sơn phong phía trước mặt, ở nơi đó, Phí Thiên với một thân ngân bào đang đứng đó chắp tay, đôi mắt ngân bạch sắc mang theo chút ít trêu tức nhìn về Tiêu Viêm.
"Tốc độ của lão gia hỏa này quả đáng sợ?" Tiêu Viêm khẽ hít một hơi lãnh khí, sắc mặt cũng dần trở nên ngưng trọng, hôm nay chỉ sợ thật sự đã gặp phải phiền toái lớn a.