Hóa Cốt Thành, là tòa thành thị với quy mô không thua kém gì Thiên Bắc Thành, nhưng lại có khoảng cách khá xa so với Thiên Bắc Thành, cơ hồ có thể xem như là một thế lực bên ngoài của Phong Lôi Các
Tòa thành thị này do một thế lực gọi là Hóa Cốt Môn nắm giữ, mặc dù bên trong vần còn nhiều thế lực khác nữa, nhưng không thế lực nào có thể cùng so sánh với Hóa Cốt Môn. Nhưng việc gì cũng có mặt trái của nó, mặc dù giữ vị trí đứng đầu có rất nhiều lợi ích mà những năm gần đây, tuy là bá chủ của Hóa Cốt Thành cũng vẫn có không ít thế lực khác đứng ra khiêu chiến.
Môn chủ Hóa Cốt Môn tu luyện công pháp Thủy hệ nên cũng có vài phần quỷ dị, khi cùng người khác giao thủ, chỉ cần hơi chút lơ là bị ám kình đã xâm nhập vào cơ thể, lực lượng âm nhu liền triển khai, lúc này sẽ dẫn đến tình huống xương cốt cả người bị mềm đi, cho nên nhìn khắp phụ cận xung quanh tòa thành thị này, Hóa Cốt Môn vẫn rất có thanh danh.
Mà tòa thành thị này cũng là địa phương sau khi Tiêu Viêm rời khỏi Thiên Bắc Thành điên cuồng chạy đi, trên quang đường đi, hắn đều chọn nơi thâm sơn cùng cốc mà chạy, mặc dù trong lòng buồn bực không thôi, theo hắn tự suy đoán, chắc cũng dần thoát khỏi địa bàn của Phong Lôi Các, hơn nữa hắn cũng không quen với cuộc sống ở nơi đây, ngay cả lộ tuyến cũng không nhận ra, cứ chạy loạn như vậy cũng không phải là ý hay, nếu lúc trước đoạt được một phần bản đồ Bắc vực vào tay, thì giờ cũng không đến nỗi phải giống như con ruồi không đầu bay loạn xạ như thế này. Hơn nữa, hắn muốn luyện chế được Thanh Hồn Đan thì đều cần phải có dược liệu, mà những thứ này thì phải tới các thành thị lớn mới có được, đồng thời cũng cần hỏi thăm chút thông tin tình báo.
Màu sắc chủ đạo bên trong Hóa Cốt Thành là một màu nhàn nhạt, nhìn qua liền giống như một tòa thành thị được dựng lên từ xương cốt vậy, trong lòng người xem không khỏi dâng lên một chút lạnh lẽo, bất quá nhân khí bên trong thành không vì vậy mà yếu đi, thanh âm náo nhiệt vang tới tận trời, cho dù là ở rất xa vẫn có thể nghe thấy rõ ràng.
Đây là lần đầu tiên sau mấy ngày điên cuồng chạy loạn, Tiêu Viêm đi vào thành thị nhân loại, cảm thụ được những tiếng ồn ào kia, hắn không khỏi có chút thích ứng không kịp, chỉ bất đắc dĩ lắc đầu rồi lững thững đi vào bên trong thành.
Bản đồ Bắc Vực cũng không tính là vật gì hiếm có, nên Tiêu Viêm cũng không tốn quá nhiều sức lực liền được một gian thương đ**m chuyên bán địa đồ, khi bước vào bên trong, nhìn thấy đống bản đồ chất đầy kia, hắn liền có điểm thất thần, năm đó lần đầu tiên gặp Hải Ba Đông ở Gia Mã Đế Quốc thì tựa hồ cũng là tại bên trong một gian địa đồ thương đ**m như thế này, mà hắn cũng nhờ đó mà chiếm được bức tàn đồ thứ hai về Tịnh Liên Yêu Hỏa.
Nghĩ tới Tịnh Liên Yêu Hỏa, Tiêu Viêm không biết làm sao chỉ thở dài một hơi, sau khí hắn có được ba bức tàn đồ thì… vận khí cũng không còn tốt nữa nên không có được bức thứ tư, điều này làm cho hắn cực kỳ tiếc nuối, Tịnh Liên Yêu Hỏa bài danh thứ ba trên Dị Hỏa bảng, ngay cả Dược lão cũng chỉ mới nghe tên chứ chưa hề được nhìn thấy, bởi vậy cũng có thể thấy được mức độ bí ẩn cũng cường hãn của thứ này, nếu như Tiêu Viêm thật sự có thể thu nó vào tay hơn nữa thôn phệ thành công thì thực lực tất nhiên sẽ tăng lên một cách điên cuồng, nhưng đáng tiếc điều đó lại không có thực.