Đấu khí đỏ rực như ngọn lửa, tản ra nhiệt độ nóng bỏng bao bọc Hồng Thiên Khiếu bên trong. Đại đao dài hơn trượng trong tay lão mạnh mẽ huy vũ, phát ra tiếng gió rít gào, mang theo đao mang bỏng cháy, mãnh liệt chém mạnh vào thân thể của khôi lỗi Địa Yêu.
- Choang! Choang!
Dưới sức lực toàn thân của Hồng Thiên Khiếu, lưỡi đao hung hăng chém lên người Địa Yêu, khiến cho thân thể màu bạc cũng phải xuất hiện những vết thương, nhưng lại không có chút máu tươi nào. Đối với thương thế loại này, Địa Yêu cũng không thèm chú ý, nắm tay chợt phát ra những tiếng nổ trầm thấp, đấm thẳng vào người Hồng Thiên Khiếu, làm cho lão phải chật vật né tránh. Lão dù sao cũng không có tấm thân vô cảm như Địa Yêu, chẳng biết đau đớn là gì cho được!?
Liếc mắt nhìn về phía Tiêu Viêm đang chậm rãi đạp bước hư không mà đến, vẻ mặt khó coi của Hồng Thiên Khiếu lại càng thêm âm trầm. Lão gầm lên một tiếng, đại đao trong tay múa lên như cuồng phong, đao mang sắc bén, chém bật bàn tay của Địa Yêu ra.
- Hỏa Toái Đao!
Đấu khí đỏ rực điên cuồng ngưng tụ trên thanh đại đao, Hồng Thiên Khiếu trợn mắt lạnh lùng, hung hăng chém xuống. Đao mang xé toạc không gian, bổ phập vào vai của Địa Yêu, nhất thời, ngay chỗ lưỡi đao đỏ rực ăn sâu vào chừng nửa thốn, khói trắng mù mịt bốc ra.
- Binh! Binh!
Đối với công kích này, cặp mắt của Địa Yêu vẫn vô hồn như trước, mặc kệ đại đao trên vai, nắm tay bạc co lại rồi tung ra, nện vào lồng ngực Hồng Thiên Khiếu.
- Hự!
Một quyền mạnh mẽ giáng tới, lực đạo vô cùng khủng khiếp ào ào tuôn ra, Hồng Thiên Khiếu không nhịn nổi phải rên lên một tiếng, toàn thân chấn động, liên tục lui bước, nghiến răng nuốt xuống một ngụm máu tươi đang chờ chực trào ra.
- Dám đả thương khôi lỗi của ta sao! Chết đi!
Cước bộ vừa mới ổn định, Hồng Thiên Khiếu chưa kịp biến chiêu, thì một âm thanh lạnh lùng băng giá đột ngột từ phía sau vang lên. Âm thanh vừa truyền vào tai, đồng tử Hồng Thiên Khiếu đã co rụt lại, vội đưa mắt nhìn về phía Tiêu Viêm đằng trước, chỉ thấy đạo đạo tàn ảnh đang từ từ tiêu tán.
Nhìn những tàn ảnh kia tan đi, trong lòng lão chợt không rét mà run. Còn chưa kịp phản ứng thì ngay sau đó, một đạo kình phong mãnh liệt kinh hồn đã ập đến từ phía sau.
Lòng vô vàn kinh sợ, Hồng Thiên Khiếu vội vã xoay người, đại đao rực lửa trên tay ngưng tụ toàn bộ Đấu khí trong người không do dự chém mạnh xuống.
Roẹt!
Đao mang sắc bén một đường thẳng băng chém xuống, va chạm thẳng vào một cái Linh Hồn Khí Toàn Pháo cực đại, khiến nó thoáng ngừng lại. Khi cánh tay Hồng Thiên Khiếu còn đang run rẩy, thì Linh Hồn Khí Toàn Pháo đã ầm ầm nổ tung. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.