Nhìn lôi đình từ trên chân trời chiếu xuống kia, Tiêu Viêm chậm rãi ngẩng cao đầu, nhìn bầu trời dần dần bị nhuộm đẫm thành những mây đen màu bạc thật dày, trong đó còn đang ngưng tụ một luồng năng lượng cực kỳ đáng sợ, xem ra vì muốn bắt hắn mà Phong Lôi các đã đưa ra tiền vốn rất lớn a, đại trận cỡ này mà c*̃ng được đưa ra.
- Lấy Hàn gia để ép buộc ngươi phải đi ra đúng là không phải tác phong c*̉a Phong Lôi các ta, chuyện hôm nay có lẽ sẽ có người lời ra tiếng vào nhưng đây c*̃ng là lần cuối c*̀ng. Nhưng ngươi, chúng ta là phải bắt, Tam Thiên Lôi Động không cho phép xuất hiện ở người ngoài! Hôm nay cho dù là ai thắng ai thua thì việc này c*̃ng không còn can hệ đến Hàn gia nữa.
Mắt c*̉a lão giả trường mi chăm chú nhìn Tiêu Viêm, âm thanh như sấm phát ra, vang vọng cả bầu trời Thiên Bắc thành. Mấy ngày nay vì giam giữ Hàn gia mà bọn họ đã bị áp lực không nhỏ, nay hiện ra nói những lời này coi như là c*̃ng cấp một cái công đạo cho mọi người ở Thiên Bắc thành c*̃ng như Hàn gia. Đương nhiên mục đích chủ yếu c*̃ng chỉ là vãn hồi một số lời phản đối mấy ngày nay. Dù sao Phong Lôi Bắc các c*̃ng chỉ là một trong Phong Lôi các, nếu như bởi vậy mà thanh danh c*̉a Phong Lôi các bị ảnh hưởng thì bọn họ c*̃ng không thoát khỏi trách nhiệm.
Tiêu Viêm bình tĩnh nhìn ba người, hai tròng mắt màu bạc không lộ ra hỉ nộ gì, nói.
- Động thủ đi, cái chuyện ngu xuẩn thúc thủ chịu trói Tiêu Viêm ta còn không làm được. Muốn bắt ta phải đưa bản lĩnh ra.
Tiếng nói vừa dứt, ngón tay c*̉a Tiêu Viêm hướng vào ba người trưởng lão trường mi, mà tròng mắt trống không c*̉a Địa Yêu khôi bên cạnh c*̃ng hiện lên chút ánh sao, bàn chân đạp mạnh trong hư không rồi hóa thành một luồng sáng màu trắng, dữ dội lướt đến. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
- Hắc hắc, Tiêu Viêm, đối thủ c*̉a ngươi là ba người Lôi trưởng lão, còn cái đồ khôi lỗi này để cho lão phu.
Địa Yêu khôi vừa lướt tới thì cái màn lưới sấm kia mở ra một khe hở rồi Hồng Thiếu Khiên cười lớn hiện ra, chặn đứng Địa Yêu khôi lại.
- Giết hắn đi.
Tròng mắt màu bạc c*̉a Tiêu Viêm khẽ đảo qua Hồng Thiên Khiếu, bình thản nói.
Thanh âm vừa phát ra thì trên thân thể c*̉a Địa Yêu khôi đột nhiên bộc phát ra một luồng ngân quang, quyền phong c*̃ng trở nên cực kỳ sắc bén. Mỗi một quyền đều mang theo âm thanh trầm thấp nổ vang, hung hăng đánh tới Hồng Thiên Khiếu.
Nhìn thấy Địa Yêu khôi đột nhiên phát uy, Hồng Thiên Khiếu c*̃ng không dám chậm trễ chút nào. Hắn hiểu rõ thực lực cực kỳ khủng bố c*̉a cái khôi lỗi này, nếu như sơ sẩy một chút thì chết đi c*̃ng không phải là chuyện không thể. Nhưng mà may mắn nhiệm vụ c*̉a hắn c*̃ng chỉ là cầm chân nó chứ không phải là đánh bại nó.
Đấu khí màu đỏ hồng giống như một ngọn lửa từ trong cơ thể c*̉a Hồng Thiên Khiếu phát ra, rút ra đại đao dài hai trượng, mạnh mẽ vung lên, cuối c*̀ng va chạm một cái mãnh liêt với Địa Yêu khôi. Một hồi đại kịch chiến, nhất thời bùng nổ lên.