Bên trên cánh rừng xanh um mênh mông vô bờ, một đạo thân ảnh đứng sừng sững, ánh mắt vọng hướng về chân trời phía Bắc, nhíu mày.
Người Hàn gia bị cường giả Phong Lôi Các – Bắc giam lỏng, đây quả thật là chuyện mà Tiêu Viêm không thể dự đoán được. Bất kể nói như thế nào, Hàn gia tại Thiên Bắc Thành cũng có phân lượng không nhỏ, mà chuyện của Tiêu Viêm bọn họ cũng chưa từng xen tay vào, không nghĩ tới, mấy tên vương bát đản Phong Lôi Các - Bắc kia, cư nhiên lại làm ra hành vi ti tiện như vậy.
Phong Lôin Các - Bắc giam lỏng Hàn gia tứ phía, mục đích không cần nói cũng biết là muốn Tiêu Viêm hiện thân đi cứu. Tiêu Viêm dám khẳng định, giờ phút này Thiên Bắc Thành chỉ sợ sớm đã bị người Phong Lôi Các - Bắc âm thầm chiếm cứ, chỉ cần hắn vừa ló mặt ra, chắc chắn sẽ lâm vào một hồi chiến đấu cực kỳ thảm thiết.
Hiện tại Thiên Bắc Thành đã là một cái bẫy, đang đợi Tiêu Viêm nhảy vào.
Phong Lôi Các - Bắc không thể che dấu cái bẫy này, hơn nữa muốn che dấu cũng không được, ngay cả này người bình thường cũng có thể biết được điểm này, Tiêu Viêm càng không có khả năng đoán không ra. Thật sự, nếu con mồi là hạng người tâm lãnh máu lạnh thì sẽ không chút nào để ý tới loại hành động này, vì vậy mà cái gọi là giăng bẫy, tự nhiên cũng không còn tác dụng.
Nhưng không thể không nói, Tiêu Viêm cũng không phải là hạng người lãnh huyết vô tình, đối với địch nhân hắn có lẽ hạ thủ không nương tay chút nào. Nhưng đối với thường nhân hoặc người quen biết, hắn lại là cực kỳ hòa đồng. Cũng chính vì tính cách như vậy làm cho cường giả bên cạnh hắn, Hải Ba Đông như thế, Tiểu Y Tiên như thế, Mỹ Đỗ Toa cũng như thế, thậm chí ngay cả Thiên Hỏa Tôn Giả, cũng đều cùng nhau có chung một loại cảm thụ, một sự đối đãi bằng hữu từ con người lãnh huyết mà người chân tâm cũng khó bằng được. Đây cũng là điểm mị lực trong nhân cách của Tiêu Viêm.
Hít một hơi thật sâu, Tiêu Viêm khẽ thở dài: " Phong Lôi Các - Bắc, thật đúng là làm người ta chán ghét a, các ngươi cư nhiên ép ta phải đi ra, vậy thì như các ngươi mong muốn đi."
"Tiểu tử kia tính toán đi Thiên Bắc Thành sao? Nơi đó hiện nhất định có nhiều cường giả thật mạnh tụ tập nha" Một đạo tiếng cười già nua vang lên từ trong lòng Tiêu Viêm.
"Đại trượng phu có việc nên làm, có việc không nên làm. Việc này do ta trước tiên nên theo tính ta khó có thể làm được việc khoanh tay đứng nhìn a." Tiêu Viêm nhẹ giọng nói.
"Ha hả, lời này thật ra nói không sai, lão phu cuộc đời này ghét nhất hạng người khi bị bằng hữu liên lụy, cuối cùng cụp đuôi sợ hãi, tiểu tử nhà ngươi mặc dù tuổi không lớn lắm, nhưng thực hợp khẩu vị lão phu, nếu không phải ngươi nói ngươi đã có Lão sư..., hắn lựa chọn đệ tử thật không sai" Thiên Hỏa Tôn Giả sang sảng cười nói.