Nguồn: TruyenYY
Tiếng gầm phẫn nộ như sấm sét vang vọng trên không Thiên Bắc Thành cuồn cuộn không ngớt, làm cho cả tòa thành trong chớp mắt đều an tĩnh. Từng ánh mắt có chút hoảng sợ, hướng về phía thanh âm được truyền đến đây.
Tiếng gầm thét này tự nhiên cũng lan đến gần Thạch Đài. Lập tức từng tiếng xôn xao vang lên, từng ánh mắt nhìn theo hướng thanh âm truyền đến, cuối cùng dừng lại ở phương vị Hồng gia.
"Là Hồng Thiên Khiếu! Không nghĩ tới lần này ngay cả hắn cũng bị kinh động!"
"Tiêu Viêm kia rõ thật là xui xẻo. Nghe nói Hồng Thiên Khiếu kia là một gã ngũ tinh Đấu Tông, thực lực so với trưởng lão Phong Lôi Các - Bắc Trầm Vân còn mạnh hơn. Mặc dù hắn có Khôi lỗi hỗ trợ nhưng tuyệt đối không thể chống lại được hai gã cường giả Đấu Tông tấn công cùng lúc"
Đối với những lời bàn luận xôn xao ở xunh quanh, Tiêu Viêm cũng không để ý tới, nắm tay khẽ nắm chặt. Nếu có Tiểu Y Tiên ở chỗ này hoặc Thiên Hoả Tôn Giả thức tỉnh mà nói, hắn cũng không cần sợ Hồng gia lão tổ kia. Đáng tiếc hai đại trợ thủ một thì phân tán, còn lại thì đang ngủ say. Bằng vào Địa Yêu Khôi, Tiêu Viêm đích xác khó chống lại hai gã Đấu Tông cường giả. Trừ phi hắn thi triển ba loại dị hoả dung hợp thành Phật Nộ Hoả Liên, nhưng đến lúc đó hắn sẽ bị suy yếu. Nơi này là địa bàn Hồng gia hơn nữa ngoài ngàn dặm còn tồn tại Phong Lôi Các - Bắc. Rõ ràng dây dưa ở chỗ này là điều cực kỳ bất lợi.
"Xem ra hôm nay chỉ có thể thối lui thôi!" Trong lòng chợt hiện lên đạo ý niệm này. Ánh mắt Tiêu Viêm hướng về phía Trầm Vân đang đại chiến với Địa Yêu Khôi, chợt chân mày không khỏi nhăn lại. Lão già Trầm Vân kia tự hồ cũng đoán được ý định của mình, giờ phút này đột nhiên liều mạng dây dưa với Địa Yêu Khôi, muốn trì hoãn không để Tiêu Viêm thu hồi.
"Muốn chết!"
Nhìn thấy hành động của Trầm Vân như vậy, ánh mắt Tiêu Viêm chợt lạnh lẽo. Như cảm nhận được tâm tư này, trên thân thể Địa Yêu Khôi tuôn ra sát ý mạnh mẽ, đột nhiên bùng nổ quang mang chói mắt mạnh mẽ, công kích bỗng nhiên tăng vọt. Hai đấm như hai cự chuỳ xen lẫn lực đạo hùng hồn đáng sợ hung hăng hướng Trầm Vân oanh kích.
Nhận thấy thế công đột nhiên tăng mạnh của Địa Yêu Khôi, sắc mặt Trầm Vân chợt biến đổi, vội vàng điều động tất cả đấu khí trong cơ thể. Song dù như thế mỗi lần cùng Địa Yêu Khôi va chạm làm cho thân thể hắn không khỏi run lên. Nơi cánh tay mơ hồ truyền đến cảm giác tê dại.
"Chết tiệt! Đến tột cùng Khôi lỗi này làm sao chế luyện thành? Lực lượng cơ thể cư nhiên kinh khủng đến bực này!"
Cảm nhận được đau đớn từ cánh tay truyền đến, trong lòng Trầm Vân không nhịn được nổi lên một chút sợ hãi.
"Tiêu Viêm đi mau! Nếu còn trì hoàn thì sẽ không kịp nữa!"
Khi Tiêu Viêm đang thao tùng Địa Yêu Khôi nhanh chóng công kích, thanh âm của Hàn Trì lặng lẽ truyền đến.
Nghe được Hàn Trì nhắc nhở, Tiêu Viêm cũng chỉ khẽ lắc đầu. Hắn có cảm giác mình bị một đạo sát ý mạnh mẽ khoá chặt. Cho dù có quay đầu bỏ đi thì cũng sẽ bị đuổi theo.
Quang mang trong mắt loé lên, bàn tay Tiêu Viêm đột nhiên hướng về phía trung tâm hố to chụp một trảo. Một cỗ hấp lực dữ dội trực tiếp đem thân thể Hồng Lập hút lên, cuối cùng một tay bắt lấy, hơi dò xét, chợt cười lạnh một tiếng: "Mạng ngươi cũng thật là cứng rắn, như vậy còn không giết được ngươi, bất quá cũng tốt."