Những lời này của Tiêu Viêm trực tiếp khiến cho toàn bộ người phía dưới quảng trường sửng sốt. Tuy biểu hiện lúc trước của hắn cực kinh người nhưng dựa vào đó để chống lại một gã tứ tinh Đấu Tông thì còn xa lắm.
Trên khuôn mặt người Hồng gia đều nổi lên nụ cười lạnh. Xem ra bọn họ đều nghĩ rằng Tiêu Viêm chống lại Trầm Vân, chính là đi tìm tử lộ.
Trong lòng Hàn Trì cũng đành cười khổ, thở dài một tiếng. Hắn không biết thoạt nhìn Tiêu Viêm vốn là người cực kỳ bình tĩnh, tại sao đột nhiên lại nói những lời này. Thực lực của Trầm Vân dù so với vị đại trưởng lão trong nhà bọn họ đều không hơn kém là bao nhiêu.
Sức chiến đấu của hắn mặc dù hơn xa so với những người đồng giai, nhưng hiện tại trước mặt hắn không phải là một Đấu Hoàng mà là một gã Đấu Tông thanh danh hiển hách a!
Khuôn mặt Hàn Tuyết tái nhợt, ngọc thủ nắm lại, hàm răng khẽ cắn chặt. Sự tình phát triển đến bực này không phải là điều mà nàng mong muốn. Nếu không phải nàng cố ý mời Tiêu Viêm thì hắn cũng sẽ không bị lôi vào tranh chấp giữa Hàn gia và Hồng gia, cũng không bị bại lộ việc hắn có Tam Thiên Lôi Đông, sẽ không dẫn đến những phiền toái này.
Khi trong lòng đang tự trách cứ thì có một đôi ngọc thủ có chút lạnh lẽo khẽ nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của nàng, là Hàn Tuyết.
"Tỷ tỷ!"
Trong đôi mắt Hàn Tuyết nhìn Hàn Nguyệt, đã sắp ngưng tụ thành màn sương mù. Bạn đang đọc truyện tại - htts://webtruyenchu.com
"Ai! Không nên lên lo lắng, Viêu Viêm không phải loại người l* m*ng. Hắn đã nói như vậy chắc là có cơ sở." Hàn Nguyệt sờ mái tóc mềm mại của Hàn Tuyết, thấp giọng an ủi. Tuy rằng những lời này ngay cả nàng cũng cảm thấy có chút hoang đường. Dù sao thực lực của vị Trưởng lão Trầm Vân này còn mạnh hơn một bực so với đại trưởng lão Tô Thiên. Tiêu Viêm dù lợi hại thế nào thì vẫn là một gã Đấu Hoàng. Chênh lệch giữa Đấu Hoàng cùng Đấu Tông, trong lòng Hàn Nguyệt thực sự rõ ràng.
"Ha ha!"
Khi trong lòng mọi ngươi đang nổi lên những ý niệm khác nhau thì Trầm Vân sau khi ngẩn ra cũng giận quá hóa cười. Nhiều năm như vậy đây là lần đầu tiên hắn bị một tiểu bối chỉ mặt nói hắn không có tư cách.
"Quả nhiên sóng sau đè sóng trước! Người trẻ tuổi bây giờ càng lúc càng ngôn cuồng hơn. Cũng tốt! Hôm nay hãy cho lão phu mở rộng tầm mắt, cho lão phu biết vì sao không có tư cách?" Trầm Vân ngửa mặt lên trời cười to nhưng ai cũng nhận ra trong tiếng cười tràn gập lửa giận. Xem ra vị Phong Lôi Các - Bắc trưởng lão này thật sự bị Tiêu Viêm chọc giận rồi.
Nghe được tiếng cười ẩn dấu lửa giận của Trầm Vân, trong lòng đám người Hàn Trì đều dần dần chìm xuống.