Biến cố xảy ra đột nhiên giữa sân, làm cho Thiên Thạch Đài trở nên an tĩnh hơn nhiều. Mọi người chợt nhìn nhau, có chút không rõ đến tột cùng là phát sinh chuyện gì. Khi bọn họ hiểu ra thì việc Hồng Thần bị trọng thương hoàn toàn là gieo gió gặp bão. Dù sao người ta đã bỏ qua ngươi một mạng, ngươi lại còn muốn ám toán người khác. Việc này đúng là đáng đời. Đương nhiên dù nghĩ như vậy nhưng ngại thế lực của Hồng gia tại Thiên Bắc Thành nên không có ai nói ra.
"Hồng Lập! Các ngươi muốn làm gì?"
Dù người khác sẽ không nói gì nhưng người của Hàn gia buộc phải ra mặt. Lập tức một đám người từ trên đài cao phóng xuống, đều tiến vào bên trong quảng trường, bên cạnh Tiêu Viêm.
"Hồng Lập! Cuộc tỷ thí hôm nay là Hồng Thần đã bị thua chẳng lẽ người Hồng gia còn muốn trước mặt mọi người phản đối sao?" Hàn Trì căm tức Hồng Lập, quát lạnh nói.
"Thiên Thạch Đài là võ đài thiên nhiên của Thiên Bắc Thành. Tại phía trên đây, tỷ thí đều là sinh tử tại mệnh, điểm này Hồng gia không phải là không biết chứ?"
Bị Hàn Trì khiển trách một phen, da mặt Hồng Lập không khỏi run run, tia quang mang hung ác lóe lên trong mắt, giận dữ nói: "Lão tử không chấp ngươi! Tiểu tử này đả thương nhi tử của ta, Hồng gia ta tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ, người Hàn gia chẳng lẽ muốn vì một ngoại nhân mà khai chiến với Hồng gia ta sao?"
Sắc mặt Hàn Trì âm trầm, ánh mắt nhìn chằm chằm Hồng Lập, lạnh giọng nói như chém sắt: "Tiêu Viêm là người Hàn gia ta mời đến, nếu hắn có đại ân với Hàn gia ta mà lại bị Hàn gia ta vứt bỏ, vậy sau này còn ai dám giúp Hàn gia ta nữa? Mặc dù ngươi muốn khiêu chiến uy h**p, ta cũng nói cho ngươi rõ: Tiêu Viêm là người Hàn Gia ta bảo hộ!"
Vì một ngoại nhân mà cùng Hồng gia khai chiến, không đề cập tới trong đó có lợi ích gì, Hàn gia cũng phải ra mặt. Bởi vì nếu như lúc này có ý lùi bước, thanh danh Hàn gia sẽ thực sự rất xấu, càng không nói về sau có thể sống yên ổn tại Thiên Bắc Thành. Hàn Trì cực kì rõ ràng, bởi vậy khi nói chuyện có chút tàn nhẫn, không có nửa điểm lùi bước.
Lời nói này của Hàn Trì không phải không có hiệu quả. Ít nhất sau khi nói xong thì xung quanh Thiên Thạch Đài nhất thời vang lên từng trận âm thanh trầm trồ, khen ngợi.
Nhìn thấy Hàn Trì đối chọi gay gắt như vậy, sắc mặt Hồng Lập cũng trở nên cực kì khó coi. Mặc dù hắn nói những lời này có chút tàn nhẫn nhưng sự việc ngày hôm nay, Hồng gia cũng không chiếm được chút đạo lí nào. Nếu như muốn hắn vô duyên vô cớ nuốt trôi nỗi hận Hồng Thần bị phế kia, thì tuyệt đối không thể.
Hồng Thần được coi là niềm hi vọng của gia tộc. Gia tộc đối với hắn tốn rất nhiều tâm huyết. Hiện giờ lại bị hủy dưới tay Tiêu Viêm, vậy làm sao hắn có thể bình tĩnh được.