Nguồn: TruyenYY
Nghe được những lời của Tiêu Viêm, nét tươi cười trên khuôn mặt Hàn Trì càng sâu hơn, hắn chắp tay nói: "Nếu được như thế, đa tạ Tiêu Viêm tiểu huynh đệ đã đồng ý xuất thủ, nếu có cần Hàn gia phải làm gì thì chỉ cần mở miệng là được"
Tuy nói lấy thực lực Hàn gia, muốn tìm ra người có thể đánh bại Hồng Thần cũng không phải là không được, nhưng đó đều là một ít trưởng bối trong tộc, nếu như bọn họ xuất thủ thì chỉ sợ những lão gia hỏa kia của Hồng gia cũng sẽ không đứng yên mà quan sát, sự kiện lần này bị hạn chế tại bên trong đám tiểu bối, thật sự mà nói, lớp trẻ của Hàn gia hiện tại quả thật là không có ai có thể đánh bại được Hồng Thần, mà Tiêu Viêm đột nhiên xuất hiện thật sự có thể tháo gỡ được khốn cục lần này của Hàn gia.
Tiêu Viêm hơi trầm ngâm, chợt nói: "Ta cần một ít dược liệu, thương thế trong cơ thể ta vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn, cần phải mất ba ngày mới có thể khiến bản thân lần nữa khôi phục lại trạng thái đỉnh phong"
"Nga? Trong cơ thể Tiêu Viêm huynh đệ cư nhiên còn có thương tích sao?" Nghe vậy, đám người Hàn Trì đều cả kinh, trong lòng đối với Tiêu Viêm coi trọng lại tăng lên không ít, có thể dưới tình huống trong người còn mang thương tích mà vẫn có thể dễ dàng tránh né thế công của Hàn Điền, vậy xem ra bọn họ đối với việc đánh giá hắn vẫn là hơi thấp a.
"Ha hả, cũng không có gì đáng ngại, giới thiệu với Tiêu Viêm tiểu huynh đệ, vị này chính là Luyện dược đại sư cuả Hàn gia ta, Chư Kiền lão tiên sinh, hắn chính là Ngũ phẩm Luyện Dược Sư, để cho lão nhân gia ngài giúp ngươi xem một chút đi ha, qua đó mới có thể biết được thương thế của ngươi thế nào mới trợ giúp cho ngươi được" Ánh mắt Hàn Trì chuyển hướng sang lão giả sắc mặt lạnh lùng ở bên cạnh, lão giả này có chòm râu bạc trắng, trên người mặc một bộ bào phục Luyện Dược Sư, tại trước ngực có một cái dược đỉnh huy chương, phía trên dược đỉnh có năm đạo vằn sóng ánh vàng rực rỡ, cực kỳ chói mắt. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Vị lão giả này, tại thời điểm Tiêu Viêm vừa bước vào nhà liền để ý qua, bất quá đối phương rõ ràng có chút kiêu căng, cho tới giờ vẫn đều là nhắm hai mắt lại, đương nhiên, đây cũng không phải nói lão nhân này là người ngạo khí, mà là phần lớn tất cả cao giai Luyện Dược Sư tại Trung Châu đại lục này đều cũng như vậy, hơn nữa cái thân phận Luyện Dược Sư cũng xác thật đủ tư cách để như vậy. Thực lực của Chư Kiền cũng bất quá vừa mới đạt tới Đấu Hoàng cấp bậc, thực lực như vậy đối với Hàn gia mà nói cũng không coi là cái gì, nhưng thân phận của hắn lại là một vị Ngũ phẩm Luyện Dược Sư, điều đó khiến cho hắn tại Hàn gia có địa vị cực cao, bởi vậy có thể thấy được, Luyện Dược Sư tại Trung Châu này đều thuộc loại chạm tay vào có thể bỏng.
Bất quá tuy mơ hồ cảm giác được sự ưu việt của lão nhân này, nhưng lấy tính tình của Tiêu Viêm tự nhiên là sẽ không tự động đi tạo cái gì là quan hệ, chỉ là một gã Ngũ phẩm Luyện Dược Sư mà thôi, tại Hàn gia có thể xem như bảo vật, nhưng trong mắt hắn lại chỉ là loại bình thường.