Nguồn: TruyenYY
Nhìn hai lão giả sắc mặc tái nhợt, không biết sinh tử ra sao đang nằm trên mặt đất kia, Hàn Lâm cũng cảm thấy sững sờ, đợi đến sau khi hắn nhận ra hai người này, trên khuôn mặt nhất thời hiện lên vẻ khiếp sợ, thất thanh nói: "Hồng Liệt? Hồng Mộc? Bọn họ làm sao lại rơi vào tay của ngươi?"
"Bọn chúng muốn ngăn cản ta, muốn bắt ta" Hàn Tuyết thản nhiên nói.
"Đây…. Đây là do hắn làm sao?" Khuôn mặt Hàn Lâm run run một chút, khó có thể tin nhìn về phía Tiêu Viêm, hoài nghi cực độ nói, là người Hàn gia, đối với hai người Hồng Liệt cùng Hồng Mộc, bọn họ tự nhiên là cực kỳ quen thuộc, bởi vậy cũng biết, hai lão này chính là cường giả Đấu Hoàng hàng thật giá thật, hai người liên thủ, sức chiến đấu đủ để địch lại lục tinh Đấu Hoàng, chẳng lẽ hai người bọn họ đều bị thua dưới tay vị thanh niên nhìn qua so với hắn còn nhỏ tuổi hơn này sao?
"Chẳng lẽ ngươi nghĩ rằng trong đoàn người chúng ta còn có người nào khác có thể làm được điều này sao?" Hàn Tuyết đối với Hàn Lâm này tựa hồ có chút chán ghét, bởi vậy khi nói chuyện cũng không có gì khách khí.
Bị Hàn Tuyết nói một câu làm chẹn họng, sắc mặt Hàn Lâm cũng biến ảo không ngừng, lúc xanh lúc trắng, cuối cùng đành phải áp chế tia ghen tỵ trong long xuống, nếu là bị trưởng bối trong gia tộc biết hắn đối đãi như thế với một gã Cung phụng ….tất nhiên sẽ trừng phạt hắn.
"Ha hả, lúc trước là ta đã quá l* m*ng" Hàn Lâm hướng về phía Tiêu Viêm cười cười một cách mất tự nhiên, sau đó liền nhanh chóng đưa mắt nhìn sang Hàn Tuyết, nói: "Tuyết muội, đi thôi, trước hãy về gia tộc, gia chủ bọn họ chính là đang rất lo lắng cho ngươi a"
Hàn Tuyết khẽ gật đầu, phân phó ngừoi đem hai người Hồng Mộc đang hôn mê trở lại xe ngựa, sau đó nghiêng đầu nhẹ giọng nói với Tiêu Viêm: "Tiêu Viêm tiên sinh, đi thôi, ta giới thiệu với ngươi một chút về người trong tộc"
Nghe vậy, Tiêu Viêm khẽ nhíu chân mày, hắn cũng không nghĩ sẽ tham gia quá mức vào chuyện tình của gia tộc này, bất quá sau khi nhìn thấy tia cầu khẩn trong mắt Hàn Tuyết, hắn chỉ đành phải thở dài một hơi, phất phất tay, nói: "Dẫn đường đi"
Nhìn thấy Tiêu Viêm gật đầu, trên khuôn mặt xinh đẹp của Hàn Tuyết không khỏi lại hiện lên nụ cười nhè nhẹ, nét lạnh lùng trước đây cuả nàng tựa như đã bị tan đi, nhìn thấy thế khiến cho Hàn Lâm ở bên cạnh cảm thấy ghen ghét dữ dội, nhiều năm như vậy nhưng hắn vẫn chưa từng thấy qua vị đường muội nổi tiếng lạnh lùng này lại đối đãi như thế với một vị nam tử, hơn nữa, nhưng điều làm cho hắn cảnh giác, chính là tuổi của vị nam tử này cùng nàng cũng không sai biệt nhiều.
Bất quá sau khi biết được thực lực Tiêu Viêm, hắn cũng không dám đem những tâm tình này biểu lộ tại trên mặt, chỉ có thể nở một nụ cười thật miễn cưỡng, sau đó xoay người đi, mang theo một bụng oán khí tại phía trước dẫn đường.
Hàn gia tại bên trong Thiên Bắc Thành quả thật có được thực lực cùng danh vọng không kém, việc này thì từ lúc đi vào thành thậm chí ngay cả một ít quan viên điều tra cũng giảm đi là có thể nhìn ra được.
Xa đội từ từ đi vào trong thành thị, những tiếng ồn ào huyên náo nhất thời vang tới, làm cho Tiêu Viêm phải luẩn quẩn ở đại mạc mấy ngày trong lúc nhất thời có chút khó thích ứng.
Quy mô của Thiên Bắc Thành không thể so với bất kỳ toàn tiểu thành thị nào mà hắn đã từng thấy, hơn nữa có lẽ do nguyên nhân quy hoạch thích đáng nên cả tòa thành thị khiến cho người ta có cảm giác rầm rộ, dòng người đi lại không thôi trên đường phố rộng lớn, hé lộ những nét nhân khí xa xỉ của tòa thành thị này